Chạm đời ngẫu hứng

Tập Contact Improv thì làm gì cho đời?

[ENGLISH VERSION COMING OUT SOON HOPEFULLY 😊]

Sau khi dạy được chục buổi, tập cả gần trăm buổi và ngẫm nghĩ dài hơi về bộ môn Contact Improv (Chạm Ngẫu Hứng), Khuyến để ý và học được rất nhiều điều, muốn chia sẻ, hi vọng có ích & mọi người.

Cho những người đã và đang quan tâm, khi đến tập sẽ hiểu hơn về một ít triết lý.
Cho những người thích vọc và tìm hiểu mà chưa có dịp đi, đọc trước để hiểu trước rồi đến lúc trải nghiệm thấm hơn.
Cho những người không quan tâm lắm nhưng muốn thử nghiệm một lối suy nghĩ hơi hơi khác, hi vọng mọi người đọc thấy gật gù hay lắc đầu cũng được.

Bản thân trước đây là người học Triết học, sau này đá lấn sân sang bộ môn Chạm Ngẫu Hứng thôi mà bản tính thích suy ngẫm triết lý sâu xa khó đổi, mọi người thông cảm 🙈 Dân múa đọc thấy nhiều chữ quá thì cố một chút, haha.

Ngẫu hứng: Đỡ biểu diễn, cai phán xét, từ từ đánh giá

Ngẫu hứng không chỉ là muốn làm gì thì làm, tại vì nhiều khi không biết mình muốn gì và mình có thể muốn gì. Bằng chứng là để một người mới bắt đầu đứng không ra giữa sàn đấy họ biết làm gì đâu… Lúc đầu không biết gì thì nhảy cái gì? Việc cần làm là phải dần dần đánh thức được cái tiềm năng vốn có sẵn của mình. Để làm như vậy không dễ, vì mình đã quá quen với kiểu khác rồi.

Cuộc sống nhiều căng thẳng và sức ép, điều cuối cùng muốn đến lớp là lại chịu thêm sức ép “phải làm thế này”, “phải đạt được cái nọ”. Điểm mạnh của bộ môn này là nó tha cho mình khoản sức ép đấy. Nhiều hôm đến lớp hơi sát giờ, mình cũng hơi cuống, xong hay kéo dài đoạn khởi động để mọi người nằm xuống làm quen với mặt sàn, để ý tới cơ thể bên trong hay đi bộ từ từ quan sát từng bước. Làm vậy cho mọi người và chính mình được quẳng gánh lo đi mà tận hưởng tí. Làm gì thì làm cũng đến đây rồi, mà đến được là mừng lắm rồi. Có nhiều người còn không có duyên gặp nhau và kết nối như vậy.

Nhiều khi mình đã quá quen với việc là tất cả những thứ khác mình đều có sự kì vọng từ bên ngoài (yêu thương có điều kiện) nên có khi nó trở thành sức ép từ bên trong lúc nào không hay, kiểu

  • “chết mình trông cứng ngắc xấu quá ngại quá”
  • “mình phải phấn đấu để có thể nhảy đẹp như thầy v.v”
  • thậm chí còn “mình phải phấn đấu nỗ lực để có thể thả lỏng” (nghe trớ trêu chưa 😄nhưng bản thân đã và đang trải qua giai đoạn này nên rất hiểu..)

Mình thích bộ môn Chạm Ngẫu Hứng / Contact Improv này một phần vì nó không nặng tính chất biểu diễn (thích thì biểu diễn được thôi mà không phải trọng tâm) “Biểu diễn” ở đây không chỉ là lên sân khấu, mà là từ thái độ tự phán xét bản thân. Bình thường tự xem xét đánh giá bản thân rất cần thiết (vì nó làm mình thực tế và không quá lố), tuy nhiên nhiều người (bao gồm cả mình) dễ nhầm những cái đánh giá đấy thành phàn nàn chỉ trích.

Trách người ta còn đỡ, trách mình mới gọi là mệt.. Rồi nó dẫn tới sợ hãi, mệt mỏi và bí bách trong thân-tâm mình. Cần phê bình tác phẩm mình có thể phê bình được, nhưng để nó là lối sống thì chịu.

Mà cái này đâu có tự nhủ “thôi đừng đánh giá” nữa là được đâu, xong rồi lại vướng vào đánh giá chính mình vì tật thích đánh giá 😅
Ngạc nhiên thay, thuốc chữa cho thói quen đánh giá này là sự tò mò hồn nhiên. Bằng chứng là hồi còn 4-5 tuổi mình đâu có hà khắc vậy đâu (đời đã làm gì tôi?? 😄)

Khi mình đến với bộ môn Chạm Ngẫu Hứng này, mình tìm thấy sự đồng điệu từ tư tưởng chính của nó: tính chất mở, khuyến khích tò mò thử nghiệm những khả năng mới.

Trong tiếng Anh mấy buổi này gọi là “workshop” mà mình hay nói chệch lại thành “playshop”, tại vì nó chủ yếu là chơi chơi thật. Mà ai đã đi học 12 năm rồi thì hiểu điều trớ trêu của hệ thống giáo dục: chơi thì học mới vào chứ bắt ép thì còn lâu..

Tất nhiên, nỗ lực vẫn là một phần quan trọng (vẫn phải đến buổi tập chứ, ngồi nhà một mình thì chịu rồi), nhưng nó không phải tất cả. Phải nói đến cả chuyện động lực nữa.

Động lực và sự tiến bộ

Nếu ai đã quen với việc cần có động lực từ bên ngoài thì yên tâm, chắc chắn sẽ có động lực từ bên ngoài (nhìn người khác thoải mái tự nhiên, thấy họ nhảy đẹp và vui, thấy mấy người làm mấy trò bưng bê bay bay mình cũng muốn như vậy etc..)

Hồi đầu mình cũng vậy, kiểu cái gì cũng phải có phần thưởng mới chịu làm. Phải mất một thời gian dài sau này rồi mới thấy trải nghiệm là phần thưởng, cuộc đời vừa là một buổi tập vừa là một buổi diễn.

Dần dần động lực chuyển đến từ bên trong (cảm thấy trong người háo hức, nhớ nhung, mong mỏi, ngứa tay ngứa chân không làm không chịu được 😄)

“Tập mãi mà cảm giác không tiến bộ?”
Có nhiều người đến lớp Chạm Ngẫu Hứng ban đầu cho vui, được múa may chân tay xả stress là thích rồi. Tuy nhiên sau một thời gian, nhiều người như mình với tư tưởng cầu tiến, luôn phải cảm thấy mình đang tiến bộ ở một mặt nào đó bắt đầu thấy hơi chan chán. Nhiêù người bảo đi học mấy hôm rồi chả thấy tiến bộ, chả làm được trò gì mới, chả làm được pose gì hay để chụp ảnh lên Instagram…

Vấn đề là cái môn này nó mở nên khó đo đạc, nhưng không phải là không có sự tiến bộ. Mỗi cái học sau nó chồng lên cái trước, rồi lâu lâu nhìn lại mới thấy “Woa mình đã khác đi rất nhiều”

Nếu muốn thì có nhiều cách tự xem độ tiến bộ của mình lắm. Để mình tặng mọi người mấy câu hỏi:

  • thấy mình học và được nhiều động tác nhuần nhuyễn hơn không? Nhảy phê hơn không?
  • Thấy mình dám và thích tự ngẫu hứng nhiều hơn không?
  • Có thường xuyên cảm thấy cơ thể thoải mái hơn?
  • Đi về có thấy vui hơn, tốt với chính mình hơn không? Có thấy khó chịu lâu khi những tình huống ngoài dự đoán xảy ra không? Tự vứt ra sân chơi đấy có tìm được niềm vui không?

Ngẫu hứng, Đúng và Sai

Nhiều người cứ nghĩ ngẫu hứng thì biết thế nào là đúng với sai mà sửa. Công nhận là một trong những thử thách lớn của bộ môn này là đối với những người quen với việc đúng sai rõ ràng (đặc biệt là dân học ballet.. phục lăn lóc bạn Tú dạy ở Hà Nội xong còn là dân múa ballet nữa.)
Thực ra vẫn có, chẳng qua nó không còn rõ rành rành như trước vậy thôi. Bạn nhảy với mình giơ tay sang phải thì mình nên giơ sang trái hay sao? Nó ngoẹo cổ như vậy thì mình ngoẹo theo hay đứng thẳng?
Ai làm nghệ thuật thì hiểu được một điều khó gọi tên đó mỗi người có một cái chất và vị khác nhau. Lúc mới bắt đầu thì bắt chước tạm chất của người khác, về sau sẽ dần có cái vị của riêng mình.

Có rất nhiều lựa chọn, và bài học lớn nhất đó là trong mỗi khoảnh khắc đều có sự lựa chọn. Mà trong lúc chuyển động với nhau thì quá trình lựa chọn diễn ra rất nhanh, suy nghĩ không chạy theo kịp.
Có những hướng chuyển mình sẽ đi vào đường cụt (cần thiết khi đi đến hồi kết), có những cái sẽ mở ra hướng đi mới (cần thiết khi bị bế tắc) Thay vì xem đúng với sai, câu hỏi là cơ thể mình luôn đặt ra (chỉ là cái đầu mình có nghe hay không thôi) là “làm thế thì thấy thế nào?” rồi đi thêm một lớp nữa “Thấy vậy mà có thực sự phải vậy không?”
Cái hay nhất của bộ môn này đối với mình là nhận ra cơ thể của mình cũng biết đặt câu hỏi. Vốn là một con người đa suy nghĩ và yêu thích việc học hỏi tìm hiểu (thấy cái bài viết dài ngoằng này rồi đấy..), đây là một điều mà mình đến giờ vẫn chưa hết ngạc nhiên: ồ, cơ thể của mình nó cũng có sự tò mò, nó cũng muốn đặt câu hỏi “nếu làm thế này thì nó như thế nào?” Rất là hay 😄

Những người thích đùa

Ngay từ đầu biết đến Contact Improv, mình đã xác định là nó không phải dành cho tất cả mọi người VÀ còn rất nhiều người sẽ thấy nó vui và có ích.
Giờ cũng đã gặp kha khá số người cùng tập ở nhà và nhiều nơi khác nhau trên thế giới, mình để ý những người mình đã gặp thế này.

Mặc dù trông ở ngoài thì có vẻ vui chơi như con trẻ làm những trò kì kì, họ khá thú vị, có chiều sâu thay vì chỉ ham vui phù phiếm (mà nếu có phù phiếm thì họ rất vui vẻ công nhận là họ phù phiếm cho vui, haha). Nhiều người tập yoga & thiền, có cuộc sống nội tâm và tâm linh rất phong phú mà suy nghĩ cũng rạch ròi, mình rất rất thích.

Cá nhân mình có tập ngồi thiền một chút, mà thấy cần có một cái gì đấy giúp mình tích hợp giữa tĩnh và động mà lại vui hơn việc đi bộ thiền hành một tí (bản tính ham vui, nhiều khi thấy vụ thiền hành nghiêm túc quá). Rồi lại còn thích kết nối với người khác nữa nên duyên số đẩy đến bộ môn này.

Cảm giác là càng nhiều trải nghiệm thì càng hiểu về lẽ vô thường. Giây phút này đang muốn giơ tay lên thế này, giây phút sau tự dưng người kia lại đẩy mình ra, lúc này định thế này, lúc khác mình lại đổi ý. Nó vui vì không dự đoán được hết chuyện xảy ra mà vẫn tin là cái gì đến mình cũng đáp ứng được. Mình có ý của mình, bạn nhảy với mình có kỳ vọng của người ta, trời có mong ước của trời, đất có nguyện cầu của đất. Càng thấy và chấp nhận được những ý này, điệu nhảy càng thêm màu, thêm chất, thêm mùi vị.

Thấy được sự đa chiều đa ý đấy của một buổi tập, mình cảm nhận rõ hơn nhiều nghịch lý. Luôn có trò đùa trong sự nghiêm túc, và hiểu được sự nghiêm túc của những trò đùa. Gọi là thả rông nhưng lại có quy tắc, mà hiểu rõ quy tắc rồi mới có thể thả rông hay được. Chà…

Rồi nói đến chuyện nhảy ngẫu hững thấy có hai kiểu người. Có những người giỏi nhảy theo cặp hơn, có người partner thì dễ biết hướng nhảy hơn vì không biết thì làm theo, hai người đỡ ngại hơn một người. Có những người giỏi tự xổng chuồng hơn, chứ phải nhảy theo cặp tự dưng lại vướng thêm một người khác, nó lại toàn làm trái ý mình bực hết cả mình…

Có vẻ như là ở nhà mình nhiều người dạng đầu tiên hơn. Chuyện văn hóa Việt Nam không mạnh về việc thể hiện bản thân khá là muôn thuở rồi, nhưng mà điều này cũng dần dần thay đổi, đặc biệt là với việc hội nhập và dân trí tăng lên, mọi người bắt đầu học cách thể hiện cá nhân hơn mà vẫn giữ được sự hài hòa với tập thể. Cá nhân mình xuất phát từ dạng thứ hai, và dần dần cũng để ý đến việc cặp với người khác thế nào cho tốt. Hi vọng là chưa làm nhiều người khó chịu quá mức. 😅

Cơ thể, kết nối và sự linh động

Ngồi ngẫm lại thấy có một vài nguyên lý và từ khóa quan trọng cho bộ môn này.

Cơ thể: Thân-tâm quan hệ mật thiết, không phải chỉ dùng người mà không dùng não hay là ngược lại vì cả hai phụ thuộc với nhau.

Mình là một người làm việc cần động não nhiều nên khi tìm đến bộ môn này. Hồi trước cũng tập chạy, đá banh, đi tập gym.. nhưng rồi đến một lúc nào đấy thấy mình thích làm công tác sáng tạo & kết nối hơn, và muốn sử dụng nhiều yếu tố nghệ thuật hơn. (“nghệ thuật” ở đây đơn giản là những thứ khó định nghĩa là quy kết hơn là tư duy logic)

Quan trọng nhất là thay đổi nhận thức, nhận ra là cơ thể không chỉ là một công cụ cho cái đầu điều khiển (“rèn luyện thân thể” theo lời Bác Hồ dạy) mà còn là một mảnh đất phì nhiêu để mình tiếp tục tìm tòi và khám phá, một cánh cửa mở ra một chân trời mới.

Cái dòng suy nghĩ trong đầu chỉ là một phần của con người (mà hay lầm tưởng suy nghĩ là sếp có quyền quyết định tất cả, trong khi thực sự quyết định đến từ sự tương giao giữa các phần khác nhau cùng cấu thành bản thân mình. Có não nên dùng não, có thân nên dùng thân, có tâm nên dùng tâm, nói chung là có gì dùng nấy. Vấn đề là phải biết mình có những gì, mà nhiều khi không đi mò thì không biết… 😄)

Người khác nhìn vào thấy nửa nạc nửa mỡ, chả ra thể thống gì cả còn bên trong mình thì thấy các hướng đi này đều rất thú vị, kết hợp được những mặt khác nhau của chính mình và tạo ra những cái mớ hay ho.



Kết nối: với mặt sàn, với chính mình, với một người khác. Cái này là câu chuyện không hồi kết nên viết ra một vài ý chính.

Kết nối với mặt sàn: Mình luôn kết nối với mặt sàn (hay trọng lực) dù mình có để ý đến không. Cái hay ở đây không phải là tìm cách vượt lên khỏi trọng lực (kiểu cái bài hát Defying Gravity của Glee). Cái hay là với trọng lực là một thứ bất biến trên mặt sàn như vậy, mình còn có thể làm được những gì hay ho nữa?Như thế nào để mình có thể vừa tôn trọng những thứ sẵn có và vừa tìm những thứ hay ho hơn trong đó?

Kết nối với chính mình: nhiều khi mình còn chả biết chuyện gì đang xảy ra ở bên trong, xảy ra rồi về nhà mới ớ người ra.

Có nhiều người giỏi lắng nghe người khác quá mà không giỏi lắng nghe chính mình, nhảy với họ rất nhuần nhuyễn làm gì họ cùng nhịp nhàng dính theo mà nhiều khi mình tự hỏi “ê mình không cảm thấy con người bạn cho lắm..” Mọi người đều biết câu châm ngôn “biết chính mình” muôn thuở nay rồi, có người ngồi thiền trên núi hàng chục năm cho câu hỏi này. Giờ thông qua bộ môn Contact Improv mình thấm hơn chuyện mình luôn là một dòng chảy vẫn đang tiếp tục diễn ra, sẽ định hình qua những kết nối với người khác và vật thể khác (kiểu ”now that we know who you are, I know who I am” trong phim Unbreakable đó.)

Dạo này trong ngôn từ của cộng đồng phát triển bản thân, đặc biệt là phụ nữ, rất chú trọng vào từ “trái tim”. Mình thấy rất thú vị là nhiều người sống trên đầu, có người sống trong trái tim mà không ai thấy bảo sống ở lòng bàn chân cả? 😅 Nếu để ý lắng nghe bàn chân thì sẽ nghe chân nói “Tôi biết rất rõ mặt đất, nói là muốn hiểu đất mà chả ai thèm đến hỏi tôi..” Bàn chân cũng có trí khôn chứ đâu phải đùa? Tội nghiệp, bị chà đạp suốt ngày mà không được công nhận rồi chăm sóc…. Ý quan trọng ở đây là cái cách mình diễn đạt và phân tách đầu-trái tim hay thân-tâm đó nhiều khi chính là một phần của vấn đề. Cái kết nối giữa những phần khác nhau mới là nơi những hướng đi mới xuất hiện.

Kết nối với người khác: Khi tham gia vào một điệu nhảy với người khác, mục đích của mình không phải làm bó buộc người ta theo cái mình muốn.

Thay vào đó, mình để người ta tự do. Họ muốn chơi kiểu gì (hay không muốn chơi) mình cũng nhận hết. Ở đây có hai điều quan trọng.

chấp nhận không có nghĩa là đồng ý. Mình chấp nhận là bạn ấy có ý muốn quẹo phải, mà chân phải mình đau nên mình không đồng ý theo được. (tất nhiên lúc đấy luồng suy nghĩ không được nhanh như vậy mà dùng đến trí khôn của cơ thể, mà phải tập lắng nghe cơ thể thì mới dùng được cái trí khôn đó) Ví dụ này ap dụng trong đời sống, bạn mình nói cái gì làm mình bực, mình chấp nhận là trong hoàn cảnh này cách bạn ý như vậy nhưng mà mình không đồng ý. Có sự cảm thông không có nghĩa là nhu mì dung chứa.

Tự do ngẫu hứng không phải là không có quy tắc, chẳng qua quy tắc nó ẩn phía sau từ những điều mình làm mà chưa gọi tên được. Nhiều khi phải làm nhiều rồi mới hiểu cái quy tắc thật sự mà mình đang theo chứ không phải cái mình nói miệng là mình theo.

Môn ngẫu hứng này mọi người thường là dạng “go with the flow”, được nửa chừng thấy nhàm nhàm thì đổi hướng. Hình dung như kiểu mọi người đang tìm đường cùng nhau, vừa tìm được lối đi mà vừa vui. Tuy nhiên cũng không hẳn như vậy, có những cái gọi là structured improvisation (ngẫu hứng có tổ chức), ví dụ cả hai người đều thích việc lập kế hoạch thì có thể lên kế hoạch với nhau rồi thử từng bước một, thành nửa biên đạo nửa ngẫu hứng.

Cuối cùng, các yếu tố này lại tiếp tục đan xen với nhau để điệu múa càng sâu hơn, chất hơn, có hồn hơn. Nó luôn có giới hạn, và giới hạn luôn thay đổi để điệu múa trở nên bất tận.

Sự linh động: không chỉ như là dòng nước hay tấm lụa mềm mại như nhiều người thường nghĩ. Linh động là lúc nhu lúc cương, tùy lúc, tùy hoàn cảnh và tùy hứng nữa. 😄

Ví dụ: Nhớ những đợt đi những cái jam ở nước ngoài có khoảng vài ba chục người một buổi, nhớ có lúc nhảy với một cơ thể mềm mại uyển chuyển mình cũng uyển chuyển theo vì kiểu này có cái hay của nó.

Xong rồi chuyển sang một cơ thể cứng cáp hơn mình vẫn giữ một chút sự mềm mại đấy một lát xong giữa chừng nhận ra “ấy, mình cũng có thể cứng cáp hừng hực bổ chỏang quăng quật nhau được mà” thế là chuyển sang đối đầu một tí. Coi như là dung hòa âm dương 😄

Có người hỏi “Tại sao lại thích chuyển hướng ngẫu nhiên như vậy?”

Câu trả lời nghiêm chỉnh là vì tất cả những yếu tố cứng mềm này đều có hạt giống sẵn gieo bên trong rồi, mình tiếp tục chăm sóc để chúng nảy mầm. Giờ cứ để phát triển toàn diện xíu, kiểu gì cũng có đất dụng võ.

Câu trả lời thật sự thì là thích thì làm thôi. 😆 Chả mấy khi trên đời có một môi trường cởi mở cho phép mình được nới rộng cái định nghĩa bản thân, “mình là như này mà không phải như nọ” và thử nghiệm một cách tương đối an toàn như thế. Dù chỉ có 2 tiếng một tuần nhưng những ảnh hưởng của nó lên cuộc sống hàng ngày rất rất nhiều.

Chuyện đi dạy

Phần khó nhất của việc dạy đó là dám dạy. Mình có cơ hội được gặp những con người gạo cội trong bộ môn này toàn tuổi cô chú thậm chí ông bà, kinh nghiệm dày dặn cực kì ngưỡng mộ. Lúc đầu nghĩ việc mình đi dạy nhiều khi cũng chột dạ kiểu “Mày là ai, đã biết gì chưa mà đòi dạy?” Nhưng rồi nghĩ lại thấy mình thực sự tâm huyết với bộ môn này, và không mình làm thì ai làm, không bây giờ thì bao giờ?
Vì vậy nên động lực ban đầu của bản thân đơn giản là mình không làm thì không ai biết mà tiếp tục tập với mình. Mục đích gần là tạo ra được một sân chơi với đủ người có kĩ năng và tâm huyết để có thể chơi với nhau.
Mơ ước bé bỏng là đến khi mình đến một cái là được nhảy, không chỉ phải lo dạy nữa 😅 Động cơ không có gì cao cả, chỉ hi vọng trong quá trình thực hiện sẽ có ích cho nhiều người… 😄

Con đường xa hơn: hiểu mình, hiểu người.

Mọi người đến với lớp Contact Improv vì nhiều lí do: xả stress, bạn bè, cộng đồng, vận động nhảy múa cho cơ thể vui hơn v.v. Có một yếu tố quan trọng nữa mà mình rất quan tâm: tập cái này dạy mình điều gì về việc làm người?

Đúng là càng đi sâu vào rồi càng thấm những cái vi tế rất hay mà khó gọi tên ra được. Mình đã nếm quả ngọt của bộ môn này nên hi vọng sẽ được chia sẻ với mọi người qua những buổi tập cùng sau này.

Ví dụ: học về cách giao thiệp với chính mình và với người khác như việc chia sẻ gánh nặng, lắng nghe, đời cho gì mình nhận đấy rồi làm cho nó tốt & hay hơn, quan sát những kì vọng của bản thân mà không để dính mắc vào nó v.v.. (mơ ước nho nhỏ là biến nửa lớp Chạm Ngẫu Hứng thành lớp Triết 😸)

Cái hay nhất là cái gì nó đã ngấm vào thân mình rồi thì nó đi vào rất sâu. Không chỉ là kiến thức sách vở nữa, nó đi vào ngón tay ngón chân, sống lưng, cổ, vai của mình.

Còn rất nhiều bộ môn chuyển động múa may hay cơ thể khác, hi vọng mọi người và bản thân mình có điều kiện nên tiếp tục tìm hiểu và đào sâu. Rồi sẽ tìm thấy cái hợp với mình, mà không thấy cái nào thực sự hợp thì tự kết hợp giao thoa các môn đến khi nào thấy hợp thì thôi.

Bộ môn Contact Improv này ngay từ đầu đã rất mở, không có ban điều hành trung ương phải làm giấy tờ để thông qua và cũng không cần trả một đống tiền để nhận giấy chứng nhận “bây giờ bạn có thể dạy” như nhiều dòng Yoga bây giờ. Vậy mà bộ môn này như một sinh thể sống, vẫn tràn đầy năng lượng và tiếp tục phát triển hữu cơ 🙂

Những người lớn tuổi và cây cổ thụ mình được gặp có phát triển về chiều sâu, thông thái các hình thức yoga, thân-tâm-trí v..v nhiều kiến thức, kinh nghiệm và đời sống tâm linh cũng rất sâu sắc. Con đường phát triển còn dài, và nó còn đi rất xa.
Có nghĩa là bây giờ vẫn chưa quá muộn: hi vọng mọi người đến tập và đi cùng với nhau dài dài. 😄

Khuyến

Advertisements

2 thoughts on “Chạm đời ngẫu hứng

  1. Ê, cái đoạn này làm t nhớ đến câu của cô giáo t : Việc học cả đời là đồng hành cùng hành triệu triệu vạn vạn tỷ tỷ tế bào trong cơ thể mình rằng: à tất cả chúng nó cũng có trí khôn đấy chứ. Ờ, tất cả mọi chỗ!
    Từ chạm đến đời vchl 🙂
    *Cái hay nhất là cái gì nó đã ngấm vào thân mình rồi thì nó đi vào rất sâu. Không chỉ là kiến thức sách vở nữa, nó đi vào ngón tay ngón chân, sống lưng, cổ, vai của mình.*

When you comment, you care. That alone means a lot to me.

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s