Từ chán đến đời: chuyện của em

my-dog-look

Con cún nhà em nhiều khi cũng mất phương hướng, cứ nhìn chăm chăm ra ngoài mà không dám đi.

Đợt này về chơi Tết mọi người ai cũng hỏi “Cháu giờ làm gì?”, em thấy khó trả lời quá nên phải ngồi chế ra mấy cái tên kêu kêu cho nó oách.

Em làm nghề Hoa Tiêu Đời, không phải là em làm Hoa rồi em Tiêu Đời đâu, ý là em làm nghề Hoa Tiêu cho cuộc Đời.  Em học kĩ năng mò đường, đi mò thử rồi đúc kết lại để chỉ đường giúp cho người khác.

Vụ này từ đâu ra? Em xin phép được trả lời hơi dài hơn tí.

Luận chán đời

Xã hội càng đi lên, càng phát triển nhanh thì tỉ lệ chán đời càng nhiều. Mà không phải chỉ thanh niên nông nổi mới chán đời nhé, giới trẻ mất phương hướng là chuyện bình thường. Đời sống biến động thế này, không lạc mới là lạ.

Thậm chí chán đời sớm là tốt. Chán đời muộn, chết từ từ ở bên trong mới nguy hiểm.

Dạng đấy là dạng đáng và cần để giúp nhất nhưng lại ít đi tìm cứu viện nhất, tại vì nhìn từ bên ngoài mọi thứ trông khá ổn định, công danh sự nghiệp tình yêu tình báo thậm chí còn phất nữa.

Thường thì dạng này sẽ gặp một biến động gì đấy như kiểu kinh doanh thua lỗ, hôn nhân đổ vỡ hay sức khỏe gặp vấn đề mới nhận ra sự quan trọng của những giá trị tinh thần khác. Tuy nhiên cũng không nhất thiết, đôi khi họ được chứng kiến một hành động gì cao đẹp quá làm họ nhận ra rằng cuộc sống có thể nhẹ nhàng tươi đẹp hơn rất nhiều. Hoặc là họ quá chán những cuộc chơi phù du hiện tại rồi nên muốn đổi gió, đi tìm một cái gì đấy sâu sắc hơn. Mẹ em là dân đi chùa, vừa xuất gia, gặp nhiều dạng đấy lắm 😉

Em thì không quá sành mảng chữa bệnh với chữa lành, cũng không có bằng cấp thầy thuốc hay bác sĩ tâm lý gì hết. Sở trường của em là làm ảo thuật cho người khác nhận ra là họ không có bệnh gì cả. 🤗 Sau khi đã nhận ra là không có bệnh thì mới thấy là chúng mình cần nhau để cuộc sống đã tốt nay càng tốt hơn. Cái gì phải đến nó sẽ đến, và cái gì cố được là cứ cố.

(Hai điều không có ngược nhau mà phải đi cùng nhau nhé. Ai chưa hiểu thì úp mặt vào tường cố ngồi nghĩ một lúc đi, rồi cái gì phải đến nó sẽ đến)

Những người em đã giúp được nhiều nhất gồm ba dạng

  • Dạng thứ nhất là dạng không gặp vấn đề gì lắm, hoặc có thì cũng chỉ cần phẫu thuật một tí trong cách nhận thức.
  • Dạng thứ hai là dạng cuộc sống khá ổn, chỉ là cứ cảm thấy thiêu thiếu cái gì đấy mà không biết nó là cái gì. Dạng này em giúp bằng cách làm quen với cảm giác trống vắng đấy rồi dần dần điền vào chỗ trống.
  • Dạng thứ ba là dạng đang chuẩn bị gặp một thử thách lớn, có thể phất to hoặc tạch mạnh. Dạng này em giúp bằng cách đồng hành cùng họ.

Ba loại tuổi trẻ

Em khá tin tưởng thế hệ thanh niên ở nhà, tại vì không tin thì cũng không còn cách nào khác. Các bạn không muốn cũng phải sống qua thời kì biến động này. Nói nghiêm túc hơn tẹo, em thấy tuổi trẻ bọn em có ba loại người chính nếu tính về mặt chán đời. Em xin phép phân tích chơi như sau.

Loại mội, Tên Lửa, là được gia đình bạn bè xã hội định hướng từ nhỏ, rồi cũng có quyết tâm nữa. Các bạn thường học trường tốt, công việc ngon, tiềm lực dồi dào, có mở công ty cũng phát. Nói chung nhìn từ bên ngoài thì công dân gương mẫu chuẩn không cần chỉnh.

Loại này đặc điểm là tiến rất nhanh, như kiểu tên lửa ấy. Mỗi tội nếu không có ý định xây tên lửa lên sao Hỏa thật thì chắc không cần tiến nhanh như thế. Em thì tính không phấn đấu xuất sắc như vậy, nên mỗi lần gặp các bạn như thế em hay tự hỏi “Ơ làm lắm thứ thế không biết đời sống nội tâm của các bạn ấy thế nào nhỉ?” May mà trong các bạn đấy cũng có mấy người thích kiểu thằng hâm học triết như em nên mới biết họ thế nào. Nhìn chung là nếu phóng nhanh mà không chuẩn bị nền tảng kỹ lưỡng thì không té cũng hết ga giữa chừng. Té là chán đời mạnh, hết ga giữa chừng là chỉ hơi hơi chán thôi nhưng rồi lại cố tiếp. Các bạn này em rất thích hỗ trợ, tại các bạn này có sự quyết tâm lớn sắn, một khi có thay đổi nhận thức để đi tìm một cái gì đấy lớn hơn chính bản thân mình thì sự thay đổi sẽ rất rõ rệt.

Loại hai, Rong Ruổi, xuất phát điểm chậm hơn và cũng mơ mộng bay bổng hơn. Loại này thường chán đời sớm và lâu hơn, nhưng các bạn ý không có vấn đề gì đâu nhé, chỉ là vẫn mải mê đi tìm kiếm chính mình thôi. Loại này có ưu điểm là phán nhiều câu nghe tương đối sâu sắc, nhưng hay bị loại Tên Lửa chê “Mày chỉ lý thuyết suông, nói thì dễ, làm mới khó”.

Nếu nói được nhưng không làm được thật thì dần dần loại Rong Ruổi cũng trở nên chán chường, mất lòng tin vào sự sống. Các bạn này em thích chém gió cùng, rồi thi thoảng cũng động viên. Các bạn ý hay bị so sánh với loại Tên Lửa, tự dưng ôm cái bực vào người cũng khổ.

Loại ba, Xăng Pha Nhớt, nửa nạc nửa mỡ. Em chắc là loại này nên em lấy ví dụ bản thân. Xuất phát điểm trung bình, em cũng chả vương vấn là mình phải làm những chuyện to tát khó khăn nên là cứ chọn cái nào dễ với hợp em là em triển.

So với hai loại đầu, loại này biết làm được là khó và nói được câu hay cũng khó. Loại này còn biết là đặt được câu hỏi hay còn khó hơn nữa. Được cái là sướng nên cũng đáng.

Nếu loại Tên Lửa tính chuyện tương lai tận năm mười năm nữa, còn loại Rong Ruổi chỉ tính đến tuần sau tháng sau, dạng Xăng Pha Nhớt này mường tượng được sáu tháng tới nhưng cũng thích ngẫm nghĩ đến xu hướng hai mươi năm.

Đặc điểm của loại XPN này: rất khó hiểu, mẫu thuẫn nhiều, khủng hoảng thường xuyên nhưng không hiểu sao vẫn sống nhăn nhở. Suy nghĩ nửa sâu xa nửa phàm phu. Vừa tìm kiếm chính mình vừa tự chế chính mình. Đặt mục tiêu cho vui, cố gắng phấn đấu rồi kết quả thế nào thì kệ.

Từ chán đến đời: chuyện của em

Sao em lại làm nghề này?

Em cứ nghĩ trước đây mình phải học được cái kĩ năng nào đấy đàng hoàng cụ thể thì mới dám làm. Giờ em nhận ra là cứ đợi thì đến già cũng chưa đủ giỏi nên em đành phải làm luôn.

Về mặt kĩ năng, sau một phần tư thế kỉ em thấy mình chả có cái kĩ năng gì ngoài 1) hỏi những câu ngu ngơ, 2) tình cờ gặp gỡ những con người kỳ lạ chả có lý do gì để đến với nhau và 3) chém gió. Hồ sơ mà như thế thì phỏng vấn xin việc bằng niềm tin, nên là em phải tự chế ra việc của mình để làm rồi đi xin viện trợ. Được cái em cũng ngớ ngẩn đến mức không biết mình đang liều…

Về mặt chuyên môn, em ngồi ngậm lại xem mình biết cái gì để mà làm và thấy em chán đời ba bốn lần rồi. Mỗi lần như thế là chả biết mình là ai, làm giề cho đời, chả biết đam mê cái gì (tại thích đủ thứ không theo khuôn khổ gì cả) Em chợt nhận ra là mình có kinh nghiệm chán đời, tại chán nhiều rồi mà.

Em là gì mà phải nghe em?

Tính em điên từ nhỏ, ngoài việc đi lêu têu và chơi điện tử ra em còn đọc truyện tranh Tiền Thân Đức Phật vì tại mẹ em đươc tặng. Nói về truyện, em học chuyên Toán cấp hai nhưng thích bịa chuyện trong và ngoài giờ tập làm văn. Rồi em đỗ chuyên Sinh cấp ba được chục hôm xong là đi ngoài ra nước ngoài. Sang đến nước Sing, em chán đời lần đầu vì ghét kiểu học cày cố lắm, nhưng lại có một tuần một tiết triết không ai quan tâm thì em lại thích (môn đấy dịch đúng chữ ra là Lý Thuyết của Kiến Thức Theory of Knowledge ạ, ôi mẹ ơi, thấy em điên chưa 😖)

Lên đại học may mắn thế nào em sang được Mẽo, em tính theo môn triết với cả môn tin học, tại lúc đấy thấy công nghệ thông tin cũng hay hay với cả nghe nói sau này đi farm được nhiều tiền lắm (công nhận mấy người bạn em farm được nhiều thật, nhưng đấy là chuyện bên lề 🤑)

Học được hai năm em lại chán đời. Sau khi chán đời một thời gian, em nhận ra điều quan trọng nhất học được từ cái bằng cử nhân Tin Học là suy nghĩ có hệ thống. Cái này áp dụng vào cuộc sống giúp em chiêm nghiệm ra mấy quy luật của sự chán đời.

Thế nên việc tay trái của em giờ là dự đoán điểm rơi của mọi người. Lúc nào sắp rơi thì em dạy người ta cách thả lỏng, lúc nào chạm đáy rồi thì em dạy cách ngồi ôm sàn lắng nghe xem ông giời ông ý đang thì thầm bảo mình phải làm gì, lúc nghe thấy rõ ràng rồi thì em hỗ trợ cách người ta trồi lên thế nào.

(Lạc đề: Em là học cái này có học thuyết đàng hoàng nhé. Hồi trước học một lớp triết tên là “Cái Không” (“Nothingness”) của thầy dạy môn văn hóa Nhật. Rồi một cái khác gọi là Theory U. Nói chung chỉ có thằng điên như em mới học)

Buông, ôm và nghệ thuật chim lượn

Tính em chán là buông, xong lại thích gì khác là ôm. Bằng chứng là hai năm vừa rồi em lại hứng học Nhân Chủng Học, rồi lại muốn tìm hiểu thêm về phát triển con người, tổ chức và cộng đồng. Thấy hết ôm rồi lại buông, buông hết thì lại ôm tiếp 😄 Có khi đời là thế thật.

Cứ cái xu hướng này em đang tính là tầm 6 tháng đến 2 năm là khủng hoảng chán đời một lần là đẹp. Chán nhiều quá thì gọi là không biết cam kết phấn đấu, mà chán ít quá thì đời sống bị gò bó không có sự thay đổi.

Nhiều người bảo em làm người phải có mục đích, phải biết kiên trì cố gắng đạt được thành tích xuất sắc. Lời khuyên đấy đúng và chưa đủ, mà chắc cũng chỉ đúng với một nửa thế giới thôi. Đối với nửa còn lại, càng tập trung kiên trì thì càng đi vào một lối hẹp. Cái khó với cái nửa này là phải biết không ngần ngại nói lời chia tay, thử nhiều thấy cái gì hay ai không ổn thì chim lượn 😋

Sau nhiều năm thực hành bài tập chim lượn như vậy em đã học được kĩ năng qua cầu không chỉ không rút ván mà còn quay lại vuốt ve cám ơn cái cầu. Quan trọng hơn là em nhận ra và chấp nhận rằng em cuối cùng toàn làm những thứ em không làm không chịu được, như kiểu ngứa quá phải gãi ý, ví dụ như là viết lách, tổ chức sự kiện hay là mang mọi người đến với nhau này.

Thế nên sau này chắc em sẻ mở khóa học “Nghệ thuật chán đời”, ai hưởng ứng comment một cái 😍 Hi vọng em là bằng chứng sống của việc loạn có tổ chức 🤣

Phụ lục: Khoe khoang theo phong cách

Bình thường em ngại việc khoe thành tích, nhưng giờ em cũng thấy phải có trách nhiệm dùng cái mác con (tương đối) ngoan trò (tương đối) giỏi, du học sinh America Tho để chứng tỏ cho mọi người thấy du học sinh cũng có nhiều thành phần.

Đi Tây lâu lâu em học được cách khoe khoang tế nhị, mọi người đọc bài em là biết tỏng nãy giờ em đang khoe bét nhè ra rồi còn gì 😉 Nói gì thì nói mọi người cũng gọi là coi trọng mình, nên phải tận dụng để chém gió lành mạnh tí, gió mát quá có khi lại hút được khách. 😄

Lên ăn cơm tất niên nhà bà ngoại, cậu em vừa nhắc lại cho em một câu em nói hồi trước, giờ nghe lại mới thấy choáng. Chuyện là hồi cấp 3 em đi thi phỏng vấn người ta hỏi kể thành tích trước đây, em nín thinh, không dám kể gì hết. Cậu em hỏi “Sao cháu không kể hồi cấp 1 đi thi giải này giải nọ?” xong em trả lời rất hồn nhiên “Ơ kể chuyện cấp 1 thế người ta hỏi thêm lại biết cấp 2 không có gì thế hóa ra là đi thụt lùi à?” Vãi cả thâm sâu.. mười năm nay em chưa chắc đã khôn bằng thằng bé 15 tuổi đấy, nên em xin không dám kể thành tích gần đây ạ.

Advertisements

Exploring regret

Yesterday I was going out for dinner with a group of good friends and afterwards everyone wanted to go to karaoke. I wasn’t in the mood for it, and I guessed from past karaoke experiences that I wouldn’t enjoy it anyway. Pressure was high, so I caved in to say Yes, but at last I didn’t go. Instead, I went back, had a good chat with a friend, slept early and woke up fresh.

I made the right decision; I wouldn’t want to trade my sleep for something I didn’t quite enjoy. Yet surprisingly, a part of me still thought of not going for that karaoke. Was that regret? If so, why should I regret something I didn’t want to do and feel like doing?

“Don’t sweat the small stuff”, you say. There’s no point to regret, right? What happened already happened.

There is a point to regret actually. It is a thing I can explore. You know, every person is a curious thing – including myself. In the past, I would dig into myself with these kinds of introspective questions. Now I’ve got a better tool to dig – meditating directly on my sensations – and I wanted to play with what I found. Plus, given that in the future I will make a lot more important decisions I may as well get used to that feeling of “Darn, what a dumb move”.
Regret is like my uncle who doesn’t visit me often, so I want to hang out with him more when he comes. What is regret really like?

In reality, I don’t think my friends cared that much about me not going – they are good friends after all. Bear with me though for the sake of this exploration.

As I closed my eyes, sometimes regretful thoughts would pop up. My face would cringe; my lips would tighten. I must have looked from outside like I was in pain. Interestingly, this state was very similar to the state of intense focus. I did not have too many self-loathing thoughts like “Omg you stupid freaking anti-social hermit” but rather critical questions: What would have happened if I were there? What did I miss? Who were upset by me?

I was mostly calm throughout. However, specific thoughts triggered these intense sensations. These thoughts went like this: “I wasted a chance to be with the group of people I enjoyed being with but would rarely have the chance to see them again. I also wasted a chance to see myself and other people shining (or being silly, at least for me) in singing. More importantly, it was an opportunity to practice finding something fun in what I don’t usually enjoy, for the greater sake of being with people I want to be with. Basically, I was being stupid. I might have hurt my own image in my friends’ eyes. Worse, I might have hurt my friendships.”

I had no valid excuses not to go; I had all the time in the world. Even my friends who would have exams and work the next day decided to go, what excuses did I have? None. Because it is the nature of excuse; it is something we used to mask the only reason – the real reason – we do anything. I did not go because I didn’t feel like going. I knew I should have gone, but I couldn’t help it. Would it have been fun? Most likely. Then why the hell did I not go? Because I didn’t feel like it.

I learned quite a few things from this short meditation. I realized my deeper fear is no longer the fear of regret but rather is the fear of being stupid, of not doing what the situation is best for, and lastly of upsetting other people. Another interesting observation is how hard it was to hate myself. I did tell myself “You were dumb, Khuyen” but not as a fuming boss but rather a half-joking friend. I also faced the fear of upsetting other people, something many of us shared. This experience is a good preparation for the future where I will have to make difficult decisions that affect even more people. I will have to say No to a lot of temptations and less important stuff. I will have to stick to my guns. Every decision divides, and I have to accept it.

I used to hate my over-musing tendency. I hated the inner chattering in my head – why couldn’t he shut up? Now I accepted that he would always be there anyway, so I’d rather understand and be a better friend with that guy. Some times he can do a lot of good thing.

A wiser workaholic

Yesterday I woke up, turned on the phone and read a long post about Elon Musk – the raddest man in the world. I felt so motivated – this guy is devoting his life to something really worthwhile i.e humanity! Then I saw this quote by C.S Lewis – “The more often he feels without acting, the less he will be able ever to act, and, in the long run, the less he will be able to feel.”. I told myself: “Motivation is rising. I have to act on it fast.”

Then today when I visited a new place, ate good food and relaxed, I started to feel a bit guilty. I’m chilling and it’s weird…

Why can’t I relax like other people? Why can’t I just sit and watch Youtube for hours? “It’s holiday duuuude!” – part of me yells. In the past, I would cave in. I would binge surf the Internet, reading random articles and feeling not completely satisfied afterwards. I hope I’m wiser now. In my past dealing with all sorts of temptation from computer games to delicious food, I know that swinging from extreme abstinence to absolute coma-inducing feast is not sustainable in the long run for me. A relaxed yet disciplined approach works much better. Lifelong learning is a marathon, not a sprint.

Where on earth does this guilt of not working come from? Perhaps it is an influence from the workaholic culture here in college. People work hard here. Perhaps it is just me — I don’t think I’ve pushed myself that hard during the year and therefore don’t deserve an extended break. More importantly, “the soul’s joy lies in the doing.” I don’t want to work hard, play hard. I want to work smart, play smart. In fact, I don’t want to separate work and play. Call me idealistic, because I am.

Mihaly Csikszentmihalyi, the psychologist most well-known for his work on flow, wrote in his book Finding Flow that we have a problem with leisure. Simply put, many of us don’t know how to really enjoy ourselves either alone or even with others. I’ve surfed the internet, watching clips of video game trailers until I crashed just to wake up the next day feeling I’ve wasted the whole day before. Worse yet, I’ve been part of pseudo face-to-face conversations with each person swiping their smartphones. I think I have enough of such stupidity to become wiser now.

For those who are feeling guilty for chilling (I guess there aren’t that many…), here are some comforting thoughts, a few reasons for being hard-working instead of idleness when alone:
Focus: If you have ever kept switching TV channels without settling down to any, you know how lousy it feels. Having lots of energy without a focus simply makes us restless. Planning everyday on what, when and how long to work, with time to breathe, to play, to pursue creative endeavors and most importantly for connecting with people is much more enjoyable. Plus, planning is not a plan. A plan will always change, yet planning is still necessary because it gives us a sense of direction so that our energy can flow smoothly to where we want rather than leaking via idleness.
A sense of achievement: We humans are experts at adaptation. If you are a normal person, the 30th ice-cream scoops you have may not be as tasty as the first one. Spacing out pleasurable treats gives each pleasure more potency because of the added element of desire. we get more pleasure from eating after physical training. Similarly, we get more pleasure from chilling after doing work. We feel like we have earned it.
Minimizing regrets: Yes I’ve read researches saying that the top regrets of people by their deathbeds include “Not spending enough time with my loved ones” and “working too hard”. But I don’t think writing this strictly fits in with my definition of “work”. I see it as a constant practice, which is a key to long term satisfaction. I know I have to keep training my writing muscles or else they will atrophy. As of writing this, I’m feeling the discomfort. Laziness is kicking in, and I have to fight against it in order to grow! Moreover, I believe this writing may offer a perspective useful to people who are chilling hard, binge watching series after series. With that belief in mind, I don’t regret time spent on this post.

On a final note, a common fear I and many friends share is FOMO – the fear of missing out. I have to face it. What am I missing out? Some pleasures. Is it bad? Maybe. Or maybe I’m taking myself too seriously. I’m still scheduling time to call and keep in touch with friends and family. I count time with people as fun and I make sure I have a bit of that everyday. At the same time, I need to have time in isolation forcing myself through discomfort of learning and discipline because it makes my day worthwhile.

What does it mean for this summer? I will work hard and learn as much as I can while still spending quality time with friends and sleeping well. I plan everyday to read, write, build and learn. And keep people updated. Balance will be the real challenge this time

“Education is not selfish”

This is a follow up from my ranting about Theory vs Experience . I am still asking myself the question of “Why am I in college?”

And I am still struggling with answering that.

Learning in school is so much fun for me, but when I hear my friends mentioning about the usefulness or lack thereof of their classes I cannot deny. They too are right. I may just be justifying to myself that what I am doing is good.

Now I can argue with you the value of learning calculus or the art even if we will never use them again to make a living. Part of me loves learning for its own sake; you can put me in lectures, doing problem sets or writing essays for the whole day. Even philosophy, the seemingly most impractical subject, does one good thing for me in addition to messing up with my brain. It gives me some ideas to practice in thinking, and boy, thinking hard is uncomfortable and exciting. It wouldn’t be too surprising if I really become a philosopher, thinking through worldly problems and conversing with fellow pipe-smoking philosophers.

But I have yet to reconcile within myself with the mantra that “Education is not selfish”. It’s such a privilege to be able to study just for fun in a good college, isn’t it? The other part of me yearns to show to the world that “Hey, what I am learning matters”. And that’s why I have to build things. I know that there is little point in arguing with people if my goal is to persuade: nobody cares if I am right. People care if I am useful for them. (some people just care because it is me, but those are exceptions that I put in my “to-treasure” list)

On a side note, while I know that it is impossible to change other people’s minds, I have a strange feeling that the rule does not quite apply to me. I change my mind so often, especially if you give me a good point. Maybe that is a side effect of being a student of philosophy. A common experience is that I read one text and thought “Omg, the author made so much sense!” and became so inspired that I started sharing with people about the point he made. Then the next day I read another text whose author completely disagreed with the first one while still making so much sense, and I was simply mind blown. How on earth am I supposed to write anything for or against anyone when I am totally sold by both, and how am I supposed to have my own view? It is a very humbling experience.

It is easy to dismiss philosophers as great hypocrites who simply talk about big and impersonal issues. I can talk about saving the world all the time and here I am not doing anything much. I see the point. I can say that I am now equipping myself with the thinking and doing skill so that I will be even more useful in the future for the world, but isn’t just my excuse for having fun learning random stuff here in school? This is perhaps the most honest line of the entire post: I may just be a petty guy trying to appear to be good to himself and others.

Dang, sometimes I wish I could just be innocent. But I’m like a huge stone rolling down the hill, already set in motion towards the direction of “figuring thing out” that it is almost impossible to stop this mode by myself. Question is the simplest and most effective way to direct one’s attention. It can mess up or enlighten our mind, however we choose to see the effect. As such, the ability to ask questions is both a boon and a bane, and I’d better use it wisely. It is okay to experiment on myself. I dig in myself pretty much, questioning even personally taboo topics. They are shit scary, like taking a cold shower in this freezing weather. But not everyone is ready for more difficult questions about his lives. People who are way wiser than me will probably tell me that I too am being overly confident, that I can deal with questions that can shatter my innocence. They are kind enough to not ask.

If someday I go really crazy you should just slap me in the face.

p/s: Thinking too much is no good, so I’m experimenting with no-thinking activities. They work pretty well and I’m reasonably sane.

How many years will I live on after I die?

This post is inspired by a recent talk by a friend. He wasn’t saying anything particularly new for me, but it was such a good reminder for what I want to do and what I can do (hint: “I still don’t know”).

Sharad shared with us a question that he most often asked himself and invited us to do the same.

How many years after I die do I want to be remembered for?
Some philosophers lived for a few thousand years. I remember justifying to myself that perhaps it wasn’t because they were influential. They were simply born before me; if the arrow of time was reversed, wouldn’t Socrates and Plato be remembering me now? Then I realized it was just a bad excuse. There were many people at that time who were not remembered at all.

Sharad pointed out how long we will be remembered depends on how much we add value to others. The more lives one can positively impact, the longer his name will live on. Of course notorious guys in history still live on today because they serve on as negative examples for children and object of study for history. (“How did this initially good guy become a villain?”)

Strangely enough, I was not at all motivated by this question. Do I care that much about living posthumously? I recall a fable of a king talking to an unknown man who was lazying around. The King asked the man “Why are you lazying around? Aren’t you afraid that you would die one day and no one remembers you? Go and do something!” The man simply replied “Why should I do anything anyway since we are both going to die? Instead of worrying about my death I would rather live now. Why do you have to build a statue of yourself if you would not be there to enjoy it?”

Are you the man or are you the king?
I don’t know. I feel that conflict often in myself: I don’t want to sit around, but I also know that my striving may very well be pointless. I have never been that motivated by fame, not because I think fame is not fun. It is just strange and somewhat uncomfortable for me to not know about someone who knows about me.

People often talk about living your life to the fullest so that you won’t regret on your dead bed. The king may regret for not relaxing while the man can regret for not trying harder. Maybe neither of them will. In the end, how we feel about our lives is our own choice.

If I am that ambivalent, why do I care to write this?
I am very grateful to hear my friend speak. The best thing Sharad has done to me is to be “brutally honest” (his words) and live his own life well (very similar to what my mom has done) He shows me his own example so that I know it is possible; he throws at me a challenge so that I want to do it. The fearful side of me kept giving itself excuses: “He is out my league.. How can he be so sure about his own direction? He may be missing out a lot of things in college given the commitment to his startup. I can’t be like that. My goal is different; I want to keep exploring in college, I don’t want to narrow myself down to that one path yet.”

Dear Khuyen, all lame excuses. It’s ok to not know what I want to do, but it is not ok to use that as an excuse to avoid the unknown. I can tell that Sharad has done a lot of soul-searching because no one at that stage who has not faced many difficult decisions. Sharad knows his direction because he has tried. Have I tried genuinely and forcefully enough, and if so have I made a decision? Is college is making me more mediocre by giving me four years of easy fun? If I am kicked out of college right now, what will I do?

What does this mean?
Two things for me. First, a rule for myself: Whenever presented with difficult choices, always choose the one I am more scared of. My future self will thank me. Second, a reminder: time is short and the most important resource in college is the people, so surround myself with people who genuinely care and inspire me. To my standard, I think I am still very shy, so this is the best way I can learn and grow and help others.

How should I spend my time helping others?

Why bother?
My energy is limited; how should I allocate it more effectively if my goal is to help as many people as much as I can?

The tricky trade-off
Do I want to be the generally nice and helpful guy, or do I want to be selectively with my help? Helping one person to a great extent (mentoring) or more people but less carefully for each?

It really depends. On one hand, helping selectively does have huge benefits:

  • Fewer people mean deeper personal connections, and as I’ve mentioned before in my blog, relationships can only get better with depth.
  • More detailed feedback: helping one person for a long period of time will give me a lot of feedback on how to help well.
  • I’m always a fan of simplicity: do one thing, do it well.
  • On the other hand, helping more people is like throwing a wider net. I don’t expect to be paid back for my help, but I expect to help effectively. Who knows, one of the people that I’ve helped turned out to benefit a lot from it? That will feel so good. Yet I will never know how much my help has contributed to another’s success. Measuring what would happen in the alternate world is an exercise in futility.
    • Another good thing: if I help many people I will have different kinds of feedback: some people will benefit more from more careful guidance while others flourish from figuring out on their own after being pointed to the right resources.
  • Anyway, whenever I have that selfish (in the excuse of being “efficient”), I think of Adam Grant, who wrote the phenomenal book Give and take] in which he argued that givers tend to do either much better or much worse than takers. The benefit of helping others is clear; the more important takeaway for me at least is his articulation on how each person should find out the most suitable way for her to give. Adam Grant himself is an extremely generous soul and effective giver. As a professor, he has office hours where anyone could walk into to ask for his help, and he often leverages his knowledge, resources and connections to help as much as he can. Definitely a good role model for me.
  • My own conclusion to this ongoing struggle requires some reflection.
    • What do I like to do and tend to be good at? I enjoy thinking, learning, building connections with people and ideas. I’m also getting better at asking people tricky questions to help them get unstuck – without annoying them too much. I can do these things without getting tired!
    • How does that translate to an effective way I can help? Bringing people together, spark some thoughts and let the conversations rolling.
      • Meanwhile I should try to be more public about what I do. The first thing I do when I want to do something I don’t know is to either search or ask around, but not everyone thinks this way. The question of why is it so hard for some people to ask for help is another huge topic on its own, but one answer for now is that others people don’t know that I can help. Everyone has at least one thing where she is better than others, which means that she can share and teach – knowledge and experience matter.
  • Thinking about it this way makes talking about my stuff a lot less scary and vulnerable. I’m doing this in the name of efficiency, not for personal gains.
    • I’m very inspired by this TED talk recently Be an opportunity maker How to have an awesome potluck party if everyone just brings a fork right? Serendipity, the driver of wonderful thing in life, comes from greater connections. To be a better opportunity maker, I will keep 1) honing my strength 2) seeking patterns by getting involved in different worlds and 3) communicating around these sweet spots of shared interests. Which is why I’m writing this.
    • A friend of mine in Tufts founded this awesome platform Dexterity Global that connects millions of students in India to opportunities: how wonderful is that?
    • I have been going to events of by Harvard Effective Altruism; it’s so exciting to be in a community where people think seriously about the question “How to do good well”. 😀

I have been writing regularly as a practice and as a ritual. I once heard that “The more you think you don’t have time for meditation, the more you need to do it”. It makes a lot of sense: the busier we are with other commitments, the more we need to “fight back” for our time. It’s not about what we do with our own personal time, it’s about we declare a personal time. The psychological benefit is huge: more sense of control, more satisfaction confidence with life and most importantly the constant reminder of what matters for us. If you are not serious with yourself, who can take you seriously?  –  ’nuff said.

With the digest group I can share more raw thoughts, get more feedback and ideas from people. Good conversations beget interesting thoughts, which is great. I welcome you to join and share.

Neyuhk is having some problems,

so I try to help.

– ARGGG why am I so lazy, unmotivated and weak today? I planned to practice today, to do better than yesterday.. and now I’m feeling like crap.
– Hey Neyuhk, what’s the big deal? If you don’t feel good today, just rest. It’s the incremental progress, no matter how tiny, over the long term that adds up.
– But if I don’t show up for practice today I will lose my streak of the regular practice. Too soon the vicious cycle of procrastination and finding excuses for my own laziness will happen. I’m scared.
– Wait, tell me what you are trying to do again with the practice?
– Err.. I want to get better at what I do.
– And why are you doing this? Who is the practice for?
– Me? Yeah. Maybe I can use my skill to do something useful for people, but for now it’s for me first: to do something useful I need to better my skill.
– That’s right.
– But I’m still not comfortable with quitting today yet. How do I know that skipping the practice today won’t make me lazier?
– You do know. Think about how far you have gone and how you got there. Did you go all in everyday, leaving yourself exhausted and demotivated?
– No, I didn’t… I guess I see your point, but I’m still feeling guilty.
– I know. It’s hard. I think we procrastinate our practices precisely because we did not dare to admit that it was hard. Now repeat that last phrase to me, loud and clear.
– Yeah.. IT IS SO DAMN HARD!
– Good. Feeling better now? There’s nothing wrong or shameful with fearing something hard, my dear Neyuhk. In fact, if you find nothing hard you should not be here anyway. So tell me again, which one do you care more about, your pride or getting better?
– Getting better, of course. Caring about pride ironically doesn’t help my pride anyway.
– Yo, getting witty huh? So what do you want to do now?
– I guess I will set a timer for a quick practice. When the bell rings, I will stop. Then leave a note to myself that I take it easy today so that I recover to do better tomorrow.
– Yup. Sounds like a plan. Remember, you are always in for the practice. You never stop trying, but you must learn to quit strategically. You know the stories of Supermen and Wonderwomen, don’t you?
– Right. Yeah, they put in tons of effort, but they do so in a smart way. Thanks.

Writing just seems so hard today. Probably because of yesterday with a lot of typing and over frying my brain with computer science. Maybe I should rest a bit more. Or maybe I should pull through and write anyway.
Writing, meditating, training, programming, talking, thinking, programming, working with people, being with people, loving people etc… living is a practice. And for any practice, there are hits; there are also shits. I just have to show up and be grateful that I still can.
Which is tough, because we keep blaming ourselves. Why am I not doing what I wanted to do today? Should I push a bit more or should I quit? Why are some people so difficult, some causes so hopeless, some efforts so vain?
I learnt a good trick over the summer to decide in cases like this: imagine my best friend Neyuhk is in the same situation. What would I tell him?

An honest and open conversation just feels so good.

P/s: The Dip by Seth Godin is a nice little book that taught me again about quitting.