Xôi Thịt & Lý Tưởng

Hôm nay Cá Tháng Tư nhân dịp ngày lành tháng tốt, có hứng Bắt Cá Hai Tay.
Bài viết này dành cho

  • những bạn bay bay, muốn mà chưa biết tiếp đất như thế nào (lời khuyên: bay tiếp đi. Đầu nên tiếp tục đội trời, chỉ cần thò chân xuống chạm đất là được)
  • những người bạn hay đồng nghiệp có cảm tình, muốn mà chưa hiểu các bạn bay bay (lời khuyên: đây là những sinh vật quý hiếm cần được bảo tồn nhé… Ý là họ rất đáng yêu, cần được hiểu và trân trọng🤗)

Mạn phép lấy chuyện bản thân ra để khái quát chuyện đời người.
Chuyện chẳng là dạo này mình có vài lời mời rất hấp dẫn, lợi cả đôi bên.

Mình chả mất gì nhiều ngoài chút thời gian mà khả năng được đả thông kinh mạch trí não rất lớn. Người ta thì được thực hành cái họ muốn học với mình là chuột bạch.
Nghe có vẻ xuôi, đáng ra phải nhảy cẫng lên HELL YES! rồi. Thế mà mình vẫn đắn đo, vẫn e dè. Sáng nay ngồi ngẫm lại mới hiểu tai sao.

E dè đến từ đâu

Khi được mời mọc một cái gì đó hấp dẫn, nhiều người sẽ có phản ứng đầu tiên là sợ hoặc là bực.
Sợ bị lợi dụng. Bực vì cảm giác như bị lừa. “Không biết người ta có ý gì? Người ta cần gì ở mình? Người ta được lợi gì?”

Chúng ta vừa thích vừa sợ được mời, tùy vào độ to cùa lời mời đó. Trong kinh doanh người ta gọi là làm deal, trong tình cảm là tán tỉnh, ai thích bắt lỗi hơn thì dùng từ dụ dỗ hay thao túng. Bản chất vẫn là mời: mình có một cái gì đấy mình nghĩ là tốt cho họ, và mình muốn người kia thử nó.

Người quan tâm đến tâm lý học thì giải thích là trước đây đã tùng bị lừa nên sợ.
Đúng và chưa đủ. Đúng là có thể cần chữa lành những tổn thương từ những cú lừa trước đây.
Nhưng mà tất cả chúng ta đều đã từng bị lừa.
Ví dụ thực tế nhất là hầu hết chúng ta đều đã bị dân sales lừa nhiều lần với các thủ thuật chiêu trò bắt ép các kiểu như “sales sập sàn, chỉ còn 1 ngày nữa thôi, mua ngay kẻo hết” xong mua về không dùng, không có ích lắm…)
Ví dụ sâu xa hơn thì dù bạn 7 tuổi, 27 tuổi hay 70 tuổi thì bạn cũng có thể có những giây phút nhận ra là “ô hay, hóa ra những thứ trước đây người ta bảo mình không phải vậy”.
Có người sẽ “đm ông giời” có người sẽ khóc thương hay sẽ níu kéo lại ảo ảnh cũ.. và có người sẽ nuốt nước mắt xì nước mũi và tuyên bố “Oke tao sẽ đi tìm sự thật” (vd cổ điển nhất là Mr Phật)

(Bạn nào quan tâm, có thể đọc tác giả Charles Eisenstein, có vài bài dịch khá ổn tại đây. Bác ấy dành 30 năm để đi theo câu hỏi “Cái quái gì đang diễn ra với thế giới này vậy? Chúng ta đang kể câu chuyện gì cho nhau?”)

Thanh Niên Sống Có Lý Tưởng

Phía sau nỗi sợ bị lợi dụng hay bực vì sắp bị lùa đó là một viên kim cương rất đẹp. Các bạn chìa tay ra để mình tặng kim cương miễn phí này.
Sự e dè đó đến từ phần bên trong chúng ta, tạm gọi là (tèn tèn ten)
Thanh Niên Sống Có Lý Tưởng.(TNSCLT)

Ví dụ đây ạ, ví dụ để dễ hình dung thôi chứ không phải là hình mấu nhé


Bên ngoài TNSCLT có thể trông là startup founders, làm tổ chức phi chính phủ thay đổi thế giới v.v, bay hơn nữa thì là hippie đi dạy thiền & yoga hay thậm chí là bộ môn nhảy nhảy gì kì kì mà chạm lẫn nhau ý. 😉 Quan trọng nhất là bên trong họ luôn hướng tới một điều gì đó cao đẹp hơn. Nhiều người phần này rất là mạnh. Nhiều người thì đã đè nén phần này ở trong nhiều vì lí do đời sống cơm áo gạo tiền. Nó rất đẹp, nhưng vì đẹp quá mình không chịu nổi (viết đến đây, mình cũng hơi nghẹn ngào).

Thường thì tuổi thơ hay quá khứ của họ nhìn thấy nhiều nỗi khổ nên muốn hướng tới một cái lý tưởng cao hơn hẳn để cứu rỗi thực tại xôi thịt này.
(ai quan tâm, có thể đọc cuốn The Righteous Mind của nhà tâm lý học Jonathan Haidt nói về tại sao chuyện Người Tốt lại hay oánh nhau vì chuyện chính trị & tôn giáo. Một trong những tố chất bẩm sinh của con người làm cảm nhận về hai thái cực Thiêng Liêng – Tầm Thường (Sanctity – Degradation) Những người này có cảm giác mạnh về cực Thiêng Liêng nên thường khá cực đoan và hay xung khắc với những người thấy mọi thứ cũng bình thường. Ví dụ điển hình: hội Tâm Linh và hội Cơm Áo Gạo Tiền)

Lưu ý khi chơi & làm việc với Thanh Niên Sống Có Lý Tưởng

Đặc điểm lớn nhất của TNSCLT là họ thực sự không đề cao cái lợi bản thân lắm đâu. Nói con số nôm na ra thì nếu một phi vụ mà họ được lợi 3 bạn được 7 (tổng = 10) so với họ được 2 bạn đươc 18 đi (tổng = 20) thì họ sẽ chọn theo logic của phương án B. (và họ sẽ nói là họ không dùng logic, hahaha)

Có người sẽ nghĩ nó là ngây thơ, có người nghĩ nó là cao thượng, có người nghĩ nó là ngu… Sống như thế thì có lợi gì?
Muốn hiểu thì đây là logic của các bạn ấy này: lợi nhất là được sống theo lý tưởng.
Giống kiểu theo đạo ấy. Sống theo đạo có lợi gì? Được sống theo lý tưởng tinh thần, trong đầu đỡ phải nghĩ nhiều về những quyết định nhỏ.
Không biết chọn con đường nào? Check lại xem lý tưởng là gì, giá trị là gì, làm theo luôn, sống thuận hơn nhiều, sướng.
Nó cũng là một loại lợi ích. Nói lí thuyết tạm vậy thôi chứ sướng như thế nào thì phải thử mới biết.

Đọc đến đây, bạn nào đầu óc kinh doanh có thể sẽ nghĩ ĐƯƠNG NHIÊN DÂN KINH DOANH NGHĨ NHƯ VẬY? Thay vì chia mỗi người một phần nhỏ, tại sao không “làm cái bánh to ra” (expand the pie) đúng không?

Đúng. Lý thuyết là thế. Chỉ đáng tiếc là giới kinh doanh đã từ lâu mang tiếng xôi thịt vì thực sự cũng có nhiều người xôi thịt thật.
Có bao nhiêu người dám thật lòng nói là mình dám chọn phương án B, thiệt một xíu cho cái lợi chung? Làm kinh doanh mà để bản thân thiệt thì phá sản à?

Nhầm nhé. Ai muốn xem ví dụ của người giỏi kinh doanh xôi thịt nhưng cực kì có lí tưởng đến mức không cần kiếm tiền mà vẫn siêu giàu và siêu có tầm ảnh hưởng, hãy nhìn thầy Goenka dạy thiền Vipassana. Ngả mũ bái phục.

(Note: Ai là dân kinh doanh mà có phần TNSCLT mạnh mẽ như vậy thì comment & nhắn cho mình nhé. Muốn kết bạn, làm quen & học hỏi. Mình cũng muốn sống theo cách B nhiều hơn..
Mình khá ngạc nhiên là sống được gần 30 năm rồi mà vẫn còn chút xíu lý tưởng ngây thơ trong sáng 😂 Hi vọng lớn nhất là sau khi va chạm hiểu đời nhiều hơn thì vẫn giữ được nó. Cũng hơi sợ và buồn vì có thể sự ngây thơ trong sáng đó sắp phải ra đi. 😥)


Kinh nghiệm làm việc
Bạn cần nhấn mạnh là trong bất kì một trao đổi nào đó ngoài việc có lợi cho đôi bên (nếu bạn là dân kinh doanh chắc bạn hiểu điều này rùi) còn có một điều gì đấy lớn hơn, kiểu 1 + 1 > 2, một cái tầm nhìn vĩ đại hơn, đẹp hơn như “một thế giới nhìu tình yêu thương hơn” hay kiểu “không chỉ có mỗi chúng ta được lợi mà còn vô vàn những người khác”

Khi nghe được điều đó thì phần Thanh Niên Lý Tưởng sẽ được an ủi “ừ, cuộc sống không chỉ có xôi thịt như vậy đâu” và sẽ bớt phản kháng.


Một trong những nỗi buồn lớn nhất của TNSCLT là gần như chả ai hiểu mình.
Ví dụ gần nhất: dạo này mình nhận được phản hồi là có vẻ như mình đang tán tỉnh tất cả mọi người xung quanh, đặc biệt là phụ nữ.
Lúc đầu mình không để ý là mình đang làm việc đấy, giờ được chỉ ra thì thấy cũng đúng.
Mình đang “để mình được dụ dỗ” bởi một viễn cảnh đẹp hơn là một thế giới nhìu tình iu hơn mà. Chỉ là cái bối cảnh đấy không phải là “nơi đấy chỉ có em và anh hát tình ca Ngô Thụy Miên” mà là thơ Rumi
“Ta xin hẹn gặp nhau
Nơi Đúng-Sai vắng bóng
Ta xin hẹn gặp nhau
Nơi trái tim mở rộng“
((Out beyond ideas of wrongdoing and right-doing, there is a field. I’ll meet you there – Rumi – bản dịch của anh Đặng Hoàng Trung )

Khi mình có nhìu tình iu trong lòng thì cũng đóng góp vào tổng số lượng tình iu trên thế giới này, tại sao không? 😄


Nói đến đây chắc có người cũng hỏi
Ê KHUYẾN NẾU MÀY CHỈ CHO NGƯỜI TA HẾT THÌ ĐỂ BỊ LỢI DỤNG À?
Ơ nhưng mà từ bao giờ cái từ “lợi dụng” được hiểu theo nghĩa xấu thể nhỉ??
“Lợi dụng” là “được dùng có lợi”. Tất nhiên là muốn được dùng rồi, được dùng tốt! Một trong những niềm vui lớn nhất trên đời, đặc biệt là với TNSCLT, là được hết mình cho một điều gì đấy lớn hơn mình mà, kiểu được ông trời tuyển làm nhân viên trọn đời ý, đảm bảo công ăn việc làm. Dù chưa chắc đã sướng theo kiểu cơm áo gạo tiền nhưng chắc chắn sướng theo kiểu luôn cảm thấy đi đúng đường. Sướng phết!

Ê, THẾ MÀY LÀ DẠNG NÀO?
Cả hai. Cả Xôi Thịt lẫn Lí Tưởng 😀
Và bạn cũng vậy. Dù bạn có không chấp nhận nó thì bên trong bạn vẫn có cả phần Xôi Thịt và phần Lý Tưởng. Tâm Linh & Cơm Áo Gạo Tiền. Sống như nào mà để mấy phần đó yêu nhau thay vì choảng nhau là nghệ thuật sống đó..

Lời kết nhân kỉ niệm ngày Cá Tháng Tư.
Lý tưởng sống là lời nói dối chân thật nhất mà bạn có thể nói với chính mình. 😎 Trên con đường đi theo sự thật xin chớ quên tận hưởng những lời nói dối ngọt ngào 🤤
Đấy, các bạn hãy khen mình đi, like đi, share nhiều nhiều đi haha.

Vài nhắn nhủ khi order từ anh Trụ

Dạo này mình có chỉ cho kha khá bạn về việc đặt hàng từ vũ trụ (i.e cầu giời). Nhân ngày Quốc Tế Tình Bạn, mình viết bài tặng cho các bạn dân chơi bay bay mình rất yêu mến để nói rõ hơn chút, hi vọng có ích tí .
Hôm nay mềnh sẽ toát giọng bít chy ra một tí, các bạn hít một hơi thở với mềnh nàoooo.


Một điều nhiều người biết nhưng không để ý: Luật Hấp Dẫn phiên bản 2021 là thích gì trên FB sẽ hiện ads của Shopee Tiki Lazada ngay! Anh trụ bây giờ vừa đăng ký gói thầu với nhà mạng để luôn xuất hiện trên màn hình điện thoại của bạn rồi đó.
Nhưng đừng quên là vẫn phải click vào ads và cuối cùng cũng phải trả bằng tiền, sự chú ý hoặc cả hai nha 😄
Anh Trụ thì vô vàn mặt hàng thượng vàng hạ cám, bạn có thể order bất kì điều gì từ ảnh, với cam kết là thực sự thành tâm khả năng là có NowShip tận nơi luôn.
Bước một là liệt kê rất rất thành tâm ra những điều gì mình thực sự muốn, order phải chuẩn thì giao hàng mới đúng được.
Lâu lâu được bữa trưa miễn phí (free lunch cho các bạn thích Kinh Tế Học) thì cúi đầu lạy thần linh nhưng mà đợi mỗi thế thì mỏi miệng lắm.

Bước hai quan trọng ko kém. ORDER XONG PHẢI THANH TOÁN NHÉ.

Không chỉ bằng ngân lượng hay con số kaching trong tài khoản (cũng quan trọng phết đấy, chậc) mà còn là nhan sắc, độ hấp dẫn và hay ho về tính cách (chủ yếu cho các Tiên Nữ) và đẹp zai khoai to nhà cao cửa rộng xe xịn có học thức v.v (chủ yêu cho Tiên Nam). Ngoài ra thì còn có thời gian công sức (sắn sàng dành bao nhiêu để có được món hàng này) và khả năng & chất lượng của sự để ý (ability to pay attention & the quality of attention) nói chung.

Cái cuối cùng là cái đắt nhất mà khó quy ra hiện vật giá trị nhất nhá. Bạn đã bao giờ được một người khác để ý ngắm nghía khen ngợi rồi hỏi han bạn thật lòng chưa? Bạn thấy phê không? Đấy, sự để tâm là một loại “tiền” bạn có thể dùng để chi trả cho món hàng anh trụ gửi tới bạn đó.
Tuy nhiên vì nó vốn dĩ vô hình nên rất khó định lượng 😥 Mình làm công tác Hoa Tiêu Đời (i.e gợi cho bạn thấy con đường của anh trụ đã vạch ra và ủn mông bạn đi thay vì ngồi nhặt lá đá ống bơ) được nhiều bạn bè nhận xét là “mày rất quý nhưng quá bay bay tao không biết dùng mày như nào hay thôi chúng ta làm bạn thôi”.
(5 phút quảng cáo: mình ngoài bàn phím, nụ cười tòe toẹt và sự già khú đội lốt thân sinh lý của học sinh cấp 3 thì còn nhiều nghịch lý lắm các bạn từ từ khám phá nhé ahehe)

Bạn sẽ có những gì bạn (vô thức) muốn, i.e góc tối của Luật Hấp Dẫn.

Luật Hấp Dẫn dịch ra tiếng Việt là “ngưu tầm ngưu mã tầm mã”. Còn ngưu mà muốn tầm mã thì phải học cách làm mã 😫 Và chắc chắn lúc đầu sẽ muốn kháng cự & oải.
Không biết bạn như nào chứ nghĩ tới chuyện PHẢI làm mã mình cũng oải lắm.
Nhưng mà sau khi bao nhiêu người đã mắng yêu mình “tao biết mày có tâm hồn đẹp nhưng mà bên ngoài của mày thì… chúc may mắn”
mình bắt đầu ngộ là may mắn cũng ở trong tay & chân mình làm ra. Thích bay bay nhưng lại đang học cách quy thuận theo ý anh trụ muốn mình làm việc. Mới nhận ra mình là người thích sự tra tấn bản thân bằng cách vứt mình vào những tình huống làm mình căng cứng khó xử như vậy. Đó là những gì mình (vô thức) muốn. Bây giờ gọi tên ra được nó rồi thì cười thôi, được đời tra tấn thích mà, một kiêu BDSM với đời đó 🤣
(ai muốn hiểu sâu hơn, bài này sẽ liên quan tới series Khổ có gì SướngSướng có gì KhổCàng Khổ Càng SướngThích Kiểm Soát)

LẤY LAO ĐỘNG LÀM NIỀM VUI TRONG KHI ĐỢI SHIP HÀNG

Nếu bạn tham gia chạy marathon rồi lách vào đường tắt lấy cái xe máy chạy vèo cái đến đích thì bạn có làm không? (Cứ tự nhiên trả lời nhé, mình sẽ chỉ dám đánh giá ngầm trong lòng thôi 😅)
Trong phim Wonder Woman 1984, công nương Diana Prince chọn đường tắt để thắng trong cuộc thi Hội Khỏe Phù Đổng xong rồi bị phát hiện cho ra de. Mặc dù mình rất mê chị đại Gal Gadot (chắc nhìu ng khác cũng mê nhờ..) nhưng mà ăn sẵn như vậy thì no no no nha các bạn ei.
Anh trụ có thể yêu thương bạn vô điều kiện là một chuyện. Đấy là việc ảnh nhận đơn và ship cho bạn. Còn phần có điều kiện là bạn vẫn muốn lao động.
Trong lúc đợi anh trụ ship đơn hàng free 0 đồng thì bạn có muốn làm gì không? Bạn có thể há miệng chờ sung hoặc rung cây sung, hoặc như mình thì sẽ bày chuyện ra để làm trong lúc đợi bởi vì tay chân của mình sinh ra đã thích làm chuyện ấy rồi.
Gặp các bạn bay bay mình cũng nghĩ nếu mà mình cũng chơi chơi thả lỏng hơn tí thì sao nhỉ? Nghỉ ngơi tí có chết ai không nhỉ? Nhưng rồi thú thật thì thấy bản chất của mình là một con người chăm chỉ, yêu lao động. Có một phần bên trong là con ong thợ các bạn ạ, cặm cụi lọ mọ suốt ngày. Và mình rất iu phần đó ehehe.
Có câu thơ “Niềm vui của tâm hồn đến từ việc mình làm” (“The soul’s joy lies in the doing” – Khalil Gibran) nó như thế đó.
Lúc đầu việc phải làm có thể khó chịu nhưng là vì mình phản kháng thôi. Khi sự phản kháng dần dần hết thì sẽ thấy nhẹ hơn.
Hòn đá nặng 20kg vẫn chỉ nặng 20kg, nhưng bê hòn đá đó với sự “dm ông trời” trong lòng thì nặng hơn nhìu. Anh trụ nhạy lắm, chỉ hơi phát ý một cái là ảnh biết ngay.

THẾ GIỜ NHƯ NÀO? GIỜ NÊN LÀM HAY KHÔNG LÀM?

Một trong những câu yêu thích của mình là “take it easy, AND take it”, dịch nôm na là “làm nhẹ nhàng thôi, mà vẫn nhớ làm nhé”.
Làm ở dây có thể là ngồi thiền, chăm sóc vườn tược hay viết bài, đi nói chuyện với người này người nọ, gửi email follow up đối tác khách hàng, lên apps quẹt trái quẹt phải hay là ngồi chiêm nghiệm để hiểu và thật lòng với mình hơn.
Bạn sẽ biết nó là việc quan trọng khi bạn thấy mình hơi có sự phản kháng với nó lúc đầu nhưng nếu dần để tâm vào đấy thì làm cũng thấy thích (ví dụ như đi tập thể dục).
Là một thanh niên bay bay đang học cách tiếp đất, chính mình cũng đang học cách cam kết (commit). Đã chọn làm việc đấy hay theo một con đường nào đấy thì mình sẽ theo nó cho đến ít nhất ngày hôm sau, còn việc cá nhân mình vui hay buồn không liên quan đến thế.

KẾT: CUỐN THEO CHIỀU GÌ?

Học từ Nemo đi nào

Nói đến vụ này mới thấy cần nhắc là “go with the flow” không phải thả lỏng buông hết theo team #banhbeo đâu nhá.
Các bạn đã bao giờ làm một dự án rất hay ho với những người cực kì thú vị, được trả tiền hậu hĩnh rồi cảm thấy năng lượng bay lên tận nóc chưa? Đó mới là The Flow nhé, nó gọi là “bay mất người theo đại hồng thủy” chứ không chỉ là “cuốn theo chiều gió” hay là “bèo dạt mây trôi” đâu.
Chẳng thà tự nhận là dạo này em đuối nên chỉ cuốn theo dòng suối.
Mình nói thế vì mình cũng từng như thế nên thấy động lòng trắc ẩn trào dâng cuồn cuộn thương các bạn giống mình, các bạn đừng bồ Tát ném gạch mà chỉ vẩy nước vào mặt mình thôi nha ahihi.
Mình yêu các bạn bay bay lắmmmmm chúc các bạn một ngày Quốc Tế thiệt nà Hạnh Phúc.
ps: làm quả ảnh bay bay nữa cho nó thần tình 🙂

Cuốn theo Đai Hồng Thủy nha các bạn

Thích Kiểm Soát

Vặn to loa lên hay luyện cho tai thính?

Đợt nọ vừa nói chuyện với một bạn về chuyện con người thay đổi qua thời kì thế giới biến động. Góc nhìn của bạn ấy là hầu hết chúng ta đều thuộc loại “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”. Biến đổi khí hậu ở xa xôi, còn dịch bệnh thì ngay tại đây, ảnh hưởng ngay lập tức nên mình mới phát sợ đủ để thay đổi thói quen. Chắc phải đợi thêm vài cú khuấy nữa mạnh hơn thì mọi người mới sợ mà thay đổi.

Nghe hơi bi quan nhưng mà có vẻ đúng là vậy thật. Ông trời thường vả cho chúng ta lệch mặt nhưng vẫn chưa biết sợ. Thế nên là để thay đổi thật sự diễn ra thì có khi phải phá mạnh hơn nữa, phá hết những cái cũ đi thì cái mới nó mới có đất mọc.

Mình cũng có chung quan điểm. Trước đây nhiều người tưởng mình có vẻ ngoan ngoãn hiền lành, nhưng dạo này cho phép bộc lộ bản chất phá ngầm của mình nhiều hơn rồi 😄.

Mình hỏi bạn ấy “Giờ bạn đang nghe nhạc mà tiếng nhỏ quá, bạn bật loa to lên hay là luyện tai mình thính hơn?”

Bạn ấy nhìn mình, xong bảo “Bật loa to lên”.

Nhưng bạn ấy cũng hiểu ý là có một cách khác, dù cách kia ít người làm hơn thật.


Bật loa to hơn hay luyện tai thính hơn? Tăng cường độ hay luyện sự tinh tế?Cách nhìn này áp dụng cho rất rất nhiều thứ khác cho cuộc sống.

Nói mãi không nghe thì gào to hơn nữa hay là im im chọn đúng lúc để thì thầm?
Công việc nhàn quá thì kiếm việc mới thử thách hơn hay là ở lại và xem còn những điều hay ho gì mình chưa để ý?
Mệt mỏi đi tẩm quất bóp cho sướng hay đi spa vuốt vuốt nhẹ nhàng để thư giãn?
Nhạt thì thêm muối hay là luyện lưỡi? (hay là bỏ luôn không thèm ăn nữa)
Muốn sướng thì tăng cường độ cho nó phê nữa hay luyện sự nhạy cảm để cảm thấy được những rung động rất vi tế?

(Tất nhiên là luôn có phương án thứ 3. Đó là “kệ đi, cần gì phải thay đổi?”. Đó luôn là một cách, tuy nhiên bài này cho những ai quan tâm đến việc thay đổi. Mình đã viết một bài về sự chấp nhận bằng tiếng Anh – Paradox of Acceptance – nếu ai quan tâm)

Cá nhân mình thì hi vọng luyện cảm giác tốt hơn, nhưng thực sự là mình toàn vặn to loa lên. Đơn giản vì hai lí do.

Thứ nhất là nó dễ hơn và nhanh hơn. Luyện cảm giác thì đến bao giờ, tăng ngay âm lượng cho đã.

Thứ nhì là tính mình thích kiểm soát. Và chắc chắn mình không phải là số ít.

Đó cũng là lí do tại sao ít người chọn cách luyện cảm giác như vậy. Vì chúng ta quá quen với mong muốn kiểm soát rồi. Cứ muốn cái này không phải cái nọ là muốn kiểm soát.

Muốn khỏe, không ốm. Muốn giàu, không nghèo. Muốn phở, không cơm.
Muốn sướng, không khổ.
Muốn tĩnh lặng, không muốn ham muốn.
Muốn giác ngộ, không muốn phân biệt.

Không kiểm soát được ngoại cảnh nên bó tay rồi, nhưng vẫn muốn kiểm soát nội cảnh cơ. Có người muốn bình tĩnh, kiểm soát cảm xúc cư xử đúng mực. Có người muốn phá cách, cứ thấy bên ngoài một kiểu thì mình phải làm trái đi.

Nghe nói là ở level thánh với bụt thì không còn bị vướng nữa, nhưng mà bây giờ thì mình cứ công nhận là mình thích kiểm soát. 😄

happy Cool animal tiger ride buddhism buddhist monks monk buddhist monk  dr0gon •
Ở một vũ trụ song song nào đấy, mình đi tu với pháp danh Thích Kiểm Soát. 😄

Trong khi đó, luyện cảm giác lai có vẻ là chấp nhận chuyện mất kiểm soát. Ít nhất là lúc đầu sẽ thấy như vậy.

Tại vì cảm thấy nhiều thứ quá thì sẽ thường thấy quá tải, khó kiểm soát.

Đây là điều trớ trêu nhất: nếu bạn thực sự thích kiểm soát, bạn sẽ chơi với sự mất kiểm soát.

Đó là lí do tại sao ngả vào lòng người khác lại sướng như vậy, vì trong một giây phút mình không cần phải kiểm soát, cứ thế mà buông. Đó cũng là tại sao yêu đương lại vừa sướng vừa khổ như vậy. Mình không kiểm soát được cảm xúc lẫn lí trí của mình luôn 😶 Buông rồi lại ôm, ôm rồi lại buông.

Thế thì phải làm sao? Hay chúng ta mở lớp học cách thả lỏng? (đây nhé 😛)

Ước gì câu chuyện đơn giản như vậy. Như bất kì một lưỡng cực nào khác, thả lỏng với kiểm soát luôn đi cùng với nhau.

Thử để ý, mọi người sẽ thấy là nhiều người nghĩ là mình rất thả lỏng nhẹ nhàng nhạy cảm (hay thường được gọi là “nữ tính”) thực sự lại rất muốn kiểm soát. Không muốn bị tổn thương nên sẽ chọn lọc đàng hoàng, mà chọn lọc rõ ràng là một cách kiểm soát. Chẳng qua thay vì phản kháng lại mà là né ra thôi. Chuyện này rất bình thường; không thích mà không né thì quá dại.

Và những người thích kiểm soát (hay thường được gọi là “nam tính”) thì rất rất muốn được trải nghiệm sự thả lỏng. Đó là tại sao tính cơ bắp lại có thể chết mê chết mệt sự mềm mỏng (ít nhất là ban đầu…) Lần đầu mình đi tập chạm ngẫu hứng, bài tập cô giáo cho làm là đứng nguyên, chậm lại, để ý xem trọng lượng trên lòng hai bàn chân. Lúc đầu mình mất tập trung, thiếu kiên nhẫn, thấy mất thời gian. Rồi tới một lúc mọi thứ bắt đầu lắng xuống, mình thấy rõ những điều đang xảy ra trong thân tâm hơn. Lúc đấy mới thấy phê. “Ôi, không ngờ bên trong nó vi diệu như vậy”. Tất nhiên lúc đầu vì khả năng cảm nhận của mình còn thô nên sẽ thấy chả có gì, nhưng càng về sau càng tinh tế.

Cả hai cách đều cần nhau. Có một cái mà không có cái còn lại còn lại thì giống kiểu thọt một chân.

Tin vui là mình có thể luyện cả hai, và có cả hai sướng hơn thật.

Câu hỏi chiêm nghiệm:

Có mảng nào mà mình thực sự muốn kiểm soát nhưng không công nhận?

Có mảng nào mình có thể luyện sự tinh tế hơn?

Sướng có gì Khổ

Sau bài viết tuần trước Khổ có gì Sướng, có một câu hỏi quan trọng nảy ra: Tại sao không ai nói đến chuyện này?
Bời vì việc một cách vô thức mình thích cái mà mình luôn kêu là khổ là một điều cái tôi của mình rất khó chấp nhận… (“Cái gì, bạn không thấy tôi khổ hay sao mà còn bảo tôi thích khổ, muốn gì?”)

Sau khi nhìn rõ hơn về sự kì quặc của chính mình, phần này sẽ ngẫm thêm về con đường sướng nó có những cái khổ thế nào.

Thường mọi người sẽ nghĩ Sướng thì làm gì có gì mà Khổ. Người tinh hơn một xíu thì sẽ biết ngay là “sướng nhiều quá sẽ khổ”. Ăn kem thì sướng mà ăn nhiều thì vừa ngán vừa béo ú. Làm nhiều trò với nhau thì sướng mà làm nhiều quá thì đuối sức mệt lừ có khi lại đâm ra ghét nhau.

Ở mức độ hoạt động ăn uống hàng ngày thì hầu hết ai cũng hiểu điều này và muốn theo trường phái “cân bằng”, cái gì cũng có mức độ của nó. Nhưng đến câu chuyện lớn hơn của đời thì mình thường đi ngược lại.

Hai kết luận tạm thời

  1. Mình chưa biết cách sướng.
  2. Khổ vẫn còn rất sướng nên vô hình chung mình vẫn thích khổ (dù bình thường mình hay nói là chán khổ rồi)

Sướng – Khổ, Sướng – Khổ

Dạo này mình đang thử nhìn cuộc đời là vở nhạc kịch, có nhạc, có kịch và cả nhảy múa nữa. Trong đó có một kịch bản & điệu nhảy quen thuộc: Sướng – Khổ, Sướng – Khổ.

Chắc không có ai lạ gì điệu nhảy này. Đang Sướng rồi lại Khổ. Hết Khổ thì lại Sướng. Qua hồi bỉ cực đến hồi thái lai. Cứ thế tiếp diễn.

Sướng quá thấy sai sai cũng tự kiếm Khổ cho mình. Khổ quá không chịu được thì đi tìm cái sướng.

Joker có lẽ là nhân vật hiểu rõ điệu nhảy này

Mình đã học điệu Sướng-Khổ Sướng-Khổ từ đâu?

Đã sống qua một chút khổ (cảnh báo trước: không thi “Ai Khổ Hơn” nhé, mình xin đầu hàng ngay) và cũng đang qua một quá trình nhận thức lại bản thân, mình thấy căn nguyên của điệu nhảy này như vậy:

Hồi nhỏ cứ sướng một tí là bị la. Vui chơi chạy nhảy một lúc rồi bị bắt vào nhà. Xong rồi sẽ bị sạc: 

“Bây giờ mà không chịu khó thì sau này lấy gì mà ăn?”

hay là “Ăn không ngồi rồi như thế thì sau này làm gì cho đời?”

Ba mẹ nào chả muốn tốt cho con, nhưng khả năng là theo một cách vô thức vì ba mẹ không quen với việc sướng nên cứ thấy con mình sướng là hãm lại. Chắc cũng có yếu tố di truyền.

Lớn lên mà nói chuyện sung sướng người lớn sẽ nhìn mình và nhíu mày “lạy ông tướng, lại suy nghĩ viển vông”. Dần dần cái tính kỉ luật đấy nó ngấm vào người. Lúc đấy thấy cũng kỉ luật có ích, nhưng càng lớn càng thấy nó đang hãm mình lại.

Làm được vụ gì hay ho xong ăn mừng được một xíu rồi lại nghĩ “Thôi, không ăn mừng ngồi trên chiến thắng mãi được. Phải cắm mặt vào làm tiếp thôi không thì chết”.

(Nếu bạn để ý thì sẽ thấy gần như 50% bí kíp thành công từ Bill Gates cho đến gia đình là một phiên bản của “tay làm hàm nhai, tay quai miệng trễ”. Chắc vì khó chịu với phong trào “thương cho roi cho vọt” này nên khoảng 50% còn lai của thị trường phát triển bản thân là một phiên bản nào đó của Luật Hấp Dẫn. Trường phái này hấp dẫn phần lớn là phụ nữ theo tư tưởng “mọi thứ đơn giản lắm không cần phải làm gì nhiều chỉ cần thay đổi quan niệm và từ từ sẽ manifest”. Mình ba phải nên thấy cả hai đều đúng 😄)


Ông Trời bật nhạc Sướng – Khổ, chúng ta nhảy theo

Có một khả năng là điệu nhảy Sướng – Khổ này ngấm sâu đến mức mình không ý thức đến nó. Đến mức khi chuyện khổ xảy ra mình sẽ đổ tại người khác hoặc ông giời thay vì nhìn nó là lại một kịch bản Sướng – Khổ nữa vừa được lặp lại. Sự thật thì ông giời mới biết, nhưng thử nhìn mọi điều từ góc nhìn này xem sao, biết đâu vỡ ra được điều gì mới.

Ví dụ nóng hổi gần đây thì có cặp đôi đang vui vẻ hạnh phúc nhưng lại chán và bỏ đi tìm người khác. Và đây không phải là lần đầu tiên: kịch bản lại được tái diễn. Rõ ràng là ông trời đang bật nhạc Sướng – Khổ và mình vô tình nhảy theo.


Giai điệu này có nhiều biến tấu và lời bình khác nhau.

Gặp được một ai đấy hợp cạ, rất vui với nhau được một thời gian kiểu gì cũng đẻ ra chuyện cãi nhau vớ vẩn. “Chả có mối quan hệ nào hoàn hảo. Chúng ta chỉ đang biết thêm về góc tối của nhau thôi”, mình lại tự lí giải cho bản thân.

Tự dưng gặp chuyện không theo ý, tự nhủ với bản thân “sông có khúc, người có lúc. Đời cho mình thử thách để mình phấn đấu”.

Bạn nào tính tình sâu sắc thích tư duy tích cực có thể giải thích là “Điều gì xảy ra cũng có lí do của nó, mình sẽ cố gắng tìm ra bài học lần này”.

Bạn nào theo trường phái Lãng Mạn Hóa Nỗi Khổ thì sẽ nói là “khổ mới có ý nghĩa, khổ mới đẹp” hay là “khổ để đồng cảm với những người khổ như mình”.

Bạn nào theo #teamTâmLinh level cao hơn nữa thì nói là “không có gì sướng và khổ, chỉ do tâm đánh giá phán xét của mình thôi”. Xong rồi nhớ tới các sư các thầy các đấng hiền triết các bậc giác ngô đã dạy mình phải chấp nhân, thôi thì mình cũng sẽ cố học cách chấp nhận vậy. 

Điều cần nhớ là tất cả những lời giải thích này là cái mình bình luận trên những thứ đang xảy ra.

Đời là như thế, sao phải bình luận?“, có người hỏi.
Cho vui. Bình luận thì ít có đúng sai, chỉ có cái nào nghe lọt tai mình hơn thôi. Mình thích xây dựng hình ảnh bản thân thông thái hiền triết nên đã từng thử hết các kiểu bình luận này, thấy kiểu gì cũng có cái hay của nó 😆.


Trong mấy cách bình luận kể trên, đặc biệt có một cách đã làm mình điêu đứng say mê. Đó là lời tự an ủi bản thân “Giờ chịu khó khổ một chút rồi sau này sung sướng.” 

Sau này bị bầm dập hơn một chút rồi mình mới vỡ lẽ: Bây giờ mà đã khổ vậy rồi thì hi vọng gì sau này sướng nữa? ÔI DỜI ƠI TÔI ĐÃ BỊ LỪA 😫

Không có nghĩa là mình nên bỏ vai bỏ vở diễn nhé. Thay vào đó, nhớ ra là mình đang diễn sâu vai khổ.

Nghệ thuật Diễn Sâu vai Khổ

Anne Hathaway diễn vai cô gái khổ Fantine trong phim Những người Khốn Khổ (2012)

Định nghĩa của Diễn Sâu: sâu đến mức mình lờ mờ quên mất là mình đang diễn. Đôi khi cần một khán giả vừa quan tâm vừa khách quan gọi tên ra mới biết. Vị khán giả này có thể đóng vai một người thầy, người bạn thân hay coach.

Diễn Sâu vai Khổ như thế nào? Vì mình sợ sướng nên cứ sướng quá là mình sẽ rụt vòi lại. Đúng kiểu lặn xuống sâu quá khó thở nên phải trồi lên. 

Thay vì nghỉ ngơi, tận hưởng và làm quen với cái độ sung sướng Bình Thường Mới thì mình lại kéo mình xuống bằng một cách chuyện nào đấy vớ vẩn. 

Ví dụ đang sướng một xíu thì:

  • Lo lắng vẩn vơ thành giày vò bản thân: “giờ sướng nhưng mà một tí nữa nó hết sướng phải làm sao?” (nên là muốn giữ cái sướng đấy lại, nhưng mà hết sướng này lại có sướng khác thì sao?)
  • Hoài nghi: “liệu có đang sướng quá không nhỉ?” (nếu có thì sao?)
  • Cảm thấy tội lỗi vì quá sướng: (“mình đã làm gì đâu để sướng thế này?” hay là “không làm gì mà sướng thế này thì có gì sai không?” (đúng sai, ai mà biết).
    Ai đóng vai cao thượng hơn thì nghĩ “có bao nhiêu người khổ hơn trên đời, mình sướng một mình như vậy có phải tội không nhỉ?” (thấy đời là bể khổ như vậy rồi mà còn muốn đóng góp thêm vào đó nữa sao, logic kiểu gì vậy…)
  • Kiếm chuyện vặt cãi nhau: “tại sao em ra ngoài không khóa cửa?” (trong khi đang say sưa men nồng, rồi lại trách làm cho nhau mất hứng)
  • Bực bội “hôm nay tự dưng thấy trời mưa khó chịu quá!” (xong ngay hôm trước vừa khen mưa đẹp quá mát quá)
  • Né tránh lời khen: đây là một kĩ thuật diễn rất sâu, đáng để giải thích hơn.

Ví dụ: “Em đẹp quá” → “Hôm nay anh ăn nhầm phải cái gì à? 😮” hoặc là “anh lại muốn gì từ tôi đây?”.
“Mình thấy bạn rất có ý thức phấn đấu” → “Mình bình thường ấy mà, phần này mình thấy vẫn làm chưa tốt” (một lần khiêm tốn bằng bốn lần tự kiêu).

Bạn có để ý là khi mình né tránh lời khen thì mình không đang lắng nghe người ta nói gì không? 
Đó là lí do vì sao càng né tránh lời khen càng sẽ không được khen nữa. Từ vị trí của người đi khen người khác, có những người mình rất thích khen vì họ biết cách nhận. Khi mình khen người ta mình phải thấy vui, chứ không thì khen làm gì?

Nếu làm mà không được khen, có thể là làm chưa đủ tốt. Lí do nghe có vẻ khách quan, nhưng mình cũng có thể hỏi ngược lại một cách chủ quan hơn: có nhẽ nào mình không dám nhận lời khen?

Mọi người có thể tự tìm thêm ví dụ và comment, mình cũng đang ngâm cứu nghệ thuật Diễn Sâu vai Khổ này 😄

Sau khi học thông thạo vụ này, chúng ta sẽ xem tiếp tới sự Sướng.

Giới Hạn Sung Sướng

(hay còn gọi là Sướng Quá Chịu Không Nổi)

Ai có mèo cho nó chơi với cái cục rơm này sẽ hiểu…

Lần đầu tiên mình biết tới khái niệm này từ cô phù thủy Carolyn Elliott, mình suýt té ghế vì nó chạm tới đúng tim đen của mình.

Cổ định nghĩa Giới Hạn Sung Sướng là “mức độ sướng cho đến khi mình bắt đầu phát hoảng.”

Ở mỗi mặt chúng ta có các giới hạn khác nhau. Có người rất mở ở một khoản nhưng đóng ở khoản khác. Ví dụ đây.

Sức khỏe: vừa khỏi ốm, lại lao đầu vào vận động mạnh, lại ốm tiếp. Không nên trách mình ngốc, không nên trách ông trời bất công. Đặt câu hỏi: có nhẽ nào mình chưa quen với việc khỏe mạnh nên vô hình chung tự đưa mình vào sự ốm yếu?

Tình cảm: hai người có sự kết nối thân mật, chạm sâu vào lòng nhau đến một lúc nào đấy mình đẩy người ta ra vì sướng quá hóa sợ. 

Tiền nong: người ta cho mình tiền, đến con số nào mình bắt đầu hoảng, người cứng đơ ra, á khẩu luôn. Rồi lo lắng ngại ngùng sợ người ta kì vọng gì vào mình. Rồi không dám nêu giá cao vì sợ người ta ghét mình hay sợ mình quá lố, xong về tự trách mình ngốc quá bỏ lỡ cơ hội.

Bản thân mình thấy đã nới giới hạn sướng cho chuyện tình cảm tương đối nhiều, còn chuyện tiền nong thấy vẫn hơi cóng. Nhưng mà cũng từ từ, không vội.

Bạn thử ngẫm cùng mình: ở mỗi mảng trong cuộc sống, đâu là giới hạn hiện tại của mình? Khả năng cao là mình sẽ thừa hưởng một phần giới hạn đó từ đời trước.

Nhận thức xong rồi thì làm gì?

Nếu bạn là người thích giải quyết vấn đề, thì vấn đề duy nhất cần giải quyết là “làm sao để không bị tắc ở cái Giới Hạn Sung Sướng này quá lâu?”

Còn nếu tính bạn đơn giản xuề xòa thì nhớ là **không nhất thiết là phải vượt qua giới hạn, nhưng nên để ý xem giới hạn của mình đang ở đâu.**

Đổi nhịp: từ Sướng-Khổ Sướng-Khổ thành Sướng-Nghỉ Sướng-Nghỉ

Với nhận thức về Giới Hạn Sung Sướng này, mình có thể nhìn rõ hơn điệu nhảy của mình. Thường những ai thích cảm giác mạnh, thích vượt ngưỡng thì một cách vô thức sẽ đổi từ Sướng sang Khổ rất nhanh.

Diễn sâu phải như vậy

Mình là một đứa như vậy, thể hiện qua số lượng drama đã trải qua và số vai mình đã đóng. Lúc làm kẻ khù khờ, lúc làm chuyên gia nhảy vào cuộc, lúc làm người thứ ba, lúc làm bang chủ bất đắc dĩ… ít nhất là mình tự thú nhận là thích drama, đặc biệt là hài kịch. 😅 Chắc ai cũng có một người bạn “sống hết mình, diễn trọn vai” như vậy.

Vài năm trở lại đây, mình ngẫm lại và muốn sống một cuộc sống thực sự khác, nhưng không nhất thiết phải chuyển thành phố mới, nghề mới hay mối quan hệ mới. Vở kịch phải khác hoàn toàn về mặt kịch bản.

Giờ mình vừa ngộ ra một điều: thay vì nhịp điệu sướng/khổ, sướng/khổ thì mình có thể thử nhịp sướng / nghỉ, sướng / nghỉ.
Có nghĩa là để ý tới khi nào mình tới ngưỡng sung sướng thì TỪ TỪ thôi. Sướng quá mờ mắt là rất dễ tái diễn điệu nhảy Sướng – Khổ.

Sướng vì được yêu hơn? Đón nhận từ từ thôi, kẻo lại đẩy người kia đi mất.

Sướng vì kiếm được nhiều tiền hơn? Tiêu pha từ từ thôi, kẻo lại tay trắng.

Sướng vì nhảy múa tự do? Bung lụa từ từ thôi, kẻo lại ngã dập mặt (kinh nghiệm bản thân…)

Lấy một trải nghiệm thực tế để minh họa là đổi nhịp cần phải từ từ.
Ai đã từng học xoạc (ballet hay võ) hoặc giãn người trong yoga có thể biết điều này. Mình sẽ xoạc đến khi nào thấy gần hết cỡ rồi thì người mình sẽ run rẩy cứng đơ lại. Lúc đấy quan trọng là phải chậm lại, không cố nữa, hít thở sâu rồi lúc thở ra để từ từ háng của mình tự xoạc được thêm tí nữa. Rồi nghỉ ngơi rồi tiếp tục.

Nghỉ để làm gì? Để quen với mức độ sướng mới thay vì thụt về cái khổ cũ. Cứ nới nới nới liên tục mà không nghỉ thì rách háng!

Tương tự nếu bạn muốn giãn tiềm năng sướng, bạn phải bắt đầu cho phép mình được sướng. Không nhất thiết là phải ăn chơi trác táng, nhưng sướng kiểu hít thở, nhìn xung quanh, cười, lên kế hoạch kinh doanh mới, sáng tác thơ, viết nhảm v.v.

Rồi thử cho phép người khác làm mình sướng. Người ta mời mình đi ăn, tặng mình quà, cho mình lời khen, ăn mặc duyên dáng làm mình sướng mắt, like với share post rồi áp dụng ý tưởng của mình 😋 v.v

Khi nào sướng quá thì bảo “từ từ, bình tĩnh đợi tí”. Có thể đợi 10 giây, 10 phút hay 10 tháng tùy vào độ sướng và độ bám rễ vào giới hạn sướng hiện tại của mình đến đâu.

Nghỉ ngơi thong thả, mình có cả đời để sướng, không đời này thì đời sau. Nhưng tranh thủ lúc nào sướng được thì cứ phải sướng. 


Đấy, bạn thấy sướng cũng khổ chưa? Ai theo đội Tâm Linh Sâu Sắc bảo “cuộc đời cứ để như nó là” theo kiểu lạc trôi thì cứ trôi theo dòng khổ nhé.

Nói vui vậy thôi, chứ mình rất cảm thông và chia sẻ với việc cho bản thân sướng đi trái với tất cả những điều mình được học như thế nào, từ ông bà cha mẹ cho tới sách báo.

Kết: đôi điều dễ nhầm

Càng đào sâu thì mới thấy mấy cái nguy hiểm không phải là nhầm to mà là nhầm nhỏ, nghe đung đúng nhưng lại lệch một phần quan trọng.

Cái dễ nhầm thứ nhất là Sướng ở đây không chỉ là kiểu Chu Văn Quềnh YOLO “không thể hoãn sự sung sướng đó lại”.

Tại sao phải hoãn cái sự sung sướng đó lại, hỡi Chu Văn Quềnh?
Tranh thủ sướng được ngày nào cũng phải sướng nhể bác Quềnh Credit ảnh

Dân marketing quảng cáo sẽ nhồi vào đầu chúng ta là sướng phải ngay bây giờ, sướng nó phải như này như nọ, phải mua cái lọ dưỡng ẩm và xọ cái chai dầu gội đầu, hay phải có trải nghiệm du lịch 5 sao.

Họ gần đúng. Đúng là mua được món hàng ngon thì sướng thiệt. Nhưng có nhiều thứ quảng cáo hoành tráng lắm, lúc mua xong thì sướng mà dùng được một tẹo thấy chán òm. Cảm giác bị lừa như vậy hầu hết là không sướng cho lắm.

Uống nửa két bia hay ăn một đống socola cũng sướng lúc đấy đấy, nhưng nếu để ý mà thấy mình dùng cái đó để né tránh với nhưng cái lo lắng thì chưa chắc đã sướng lắm đâu.

Nếu mua được món đồ mà sướng lâu thì cứ mua. Nếu trồng được rau ăn mà sướng lâu thì cứ trồng. Uống bia để ăn mừng thật thì cứ uống. 

Ngược với phong cách người tiêu dùng hiện đại, có người sẽ theo #teamTâmLinh và hội Chánh Niệm. Bản thân mình trải nghiệm và thấy cái dễ nhầm thứ hai là “sống cho giây phút hiện tại, không cần lo nghĩ gì cho tương lai”

Cũng lại gần đúng. Đúng là lo nghĩ tới tương lai không giải quyết được gì thật. Nhưng lúc nào ngẫm nghĩ tới tương lai mà sướng thì tội gì không làm? Lúc nào lên kế hoạch mà vui tươi thì cứ tiếp tục lên kế hoạch chứ sao.

Nếu bạn thực sự muốn hướng mình vào con đường Sướng, bạn sẽ dần dần để tâm và chọn cái gì sướng trọn vẹn từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới. 😉 Trên con đường này, mình cần nhìn xem cái gì khổ rồi không dính vào nó nữa. Và nó rất tinh vi, như chị Ly Phan từng làm cái vlog hôm bữa.

Điều kiện cần duy nhất là thú thật với cảm giác của chính mình, ngay lúc này: có sướng không? Nếu không sướng thì mình đang nghỉ hay đang khổ?

Dần dần khi bạn làm quen với điệu Sướng – Nghỉ, Sướng – Nghỉ, bạn sẽ nhận thấy một điều vừa lạ vừa quen: đây mới thật sự giống mình hơn. Nhẹ nhàng, vui tươi mà vẫn chắc chắn, ra được việc.

Ai cũng đã và sẽ đóng nhiều vai trong cuộc đời này, quan trọng là biết vở kịch và dám diễn trọn vai. Đôi lúc cần sực nhớ ra là mình đang diễn, và hỏi xem ai là đạo diễn.

Chúc mọi người nhảy đẹp hơn, diễn nhập vai, nghỉ ngơi trọn vẹn hơn cho cuộc đời sung shướng.

Câu hỏi chiêm nghiệm:

Có những lúc nào thay vì khổ bạn có thể nghỉ? Lấy 3 ví dụ của cuộc sống.

ps: cho những ai quan tâm đến trải nghiệm sướng có gì khổ, có thể xem xét tham gia học thêm khóa chơi & học bộ môn Chạm Ngẫu Hứng 2 ngày cuối tuần đầu tháng ở Sài Gòn. Đảm bảo ngộ ra nhiều điều 😀 Đợi thông tin trên FB page.