Hội Hè Toàn Thân 2020 – Sử Kí

(một phần của Đại Việt Ngẫu Hứng Toàn Thân, một cái tên hoàn toàn ngẫu hứng chế ra)

Ghi chú: bài viết chia sẻ trải nghiệm và góc nhìn của một người tổ chức Hội Hè Toàn Thân cho môn Chạm Ngẫu Hứng, 100% Made in Vietnam.Đây là trại đầu tiên trên thế giới sau COVID-19! (tung hoa tung hoa 💃💃💃)Mình viết với một vài ý định

  • Đúc kết kinh nghiệm, hi vọng tăng trí khôn bầy đàn lên.
  • Chia sẻ một góc nhìn sâu và về toàn cảnh, hi vọng mọi người trân trọng những điều đã xảy ra hơn.
  • Cho người mới: mình viết để cho người mới cũng có thể mường tượng được về mặt tư tưởng, hi vọng bạn đủ tò mò để đọc & thử 😀

Bài viết dài, mọi người rót ly trà, nhấm nháp từ từ, có chạm đến gì trong lòng thì xin hãy chia sẻ.


Chùm ảnh kí sự.

Ăn mừng

Lần đầu tiên làm một hội hè quy mô lớn như vậy và phản hồi rất tốt của mọi người, mình thấy rất may mắn. 

Những lần khác mình sẽ ngồi phân tích tới bến chuyện tốt xấu, lần sau cần cải thiện gì, xem học được điều gì. So với những lần đấy, lần này mình không nhìn lại quá nhiều. Chắc tại mình bớt nghiêm túc hơn rồi. Với lại, điều quan trọng hơn bây giờ không phải là mình đã làm gì mà là mình như thế nào khi mình làm chuyện đấy.

Cái đáng ăn mừng nhất đợt này là mình làm với rất nhiều tình yêu.
Lúc đầu mình viết “Thấy rất vui vì thấy tình yêu của mình đủ lớn dám làm những thứ hâm hâm như vậy”. Xong rồi mới thấy là ngược lại. Tình yêu nào phải “của mình”?
Có lẽ phải nói là “mình đủ lớn để chứa được nhiều tình yêu hơn và đủ nhẹ để được cuốn đi nhiều hơn.” Đúng là có vài lúc hơi nản hay khó chịu, nhưng đều được cuốn đi rất nhanh. 
Hi vọng là mình tiếp tục lớn hơn và nhẹ hơn nữa. Lúc nào không chứa nổi thì nhờ mọi người chứa hộ. Lúc nào nặng quá thì nhờ mọi người khênh hộ. 😀
Như ngọn sóng, chúng ta sẽ cùng lên và xuống, nhịp nhàng, bất tận.

Sóng lên sóng xuống 🤩

Ăn mừng xong rồi, bắt đầu kể chuyện thôi

Người lái đò và tình yêu

Anh lái đò và các chị thiên nga

Trong cuốn tiểu thuyết nhỏ của Hermann Hesse mình đọc lại hàng năm,nhân vật chính Siddhartha (cũng là tên tiểu thuyết) trên con đường đi tìm sự thật đã qua rất nhiều thăng trầm của cuộc đời. Một ngày nọ, lê bước đến bên bờ sông trong sự tuyệt vọng. Siddhartha gặp một người lái đò tên Vasudeva. Ông từ tốn đưa Siddhartha qua sông để bắt đầu một cuộc đời mới.

Mỗi khi mình dẫn mọi người đến An Lạc Trang, mình lại nhớ lại câu chuyện này. Chiều thứ bảy, mấy chị thiên nga lôi kéo mình bỏ việc chăm lo hậu cần để theo anh Tùng lái đò quanh cù lao ngắm cảnh. 
Giữa tiếng mọi người râm ran cười nói, một câu hỏi chợt đến trong đầu “Mình đang được đưa đi đâu? Mình đang đưa mọi người đi đâu?” 

Chưa cần biết đi đâu, nhưng mình biết là cách mình đang được đưa đi và được nuôi nấng ở đây rất nhiều tình yêu thật. Vừa được ăn ngon, vừa được lắng nghe quan tâm.

Được ăn ngon rồi phục vụ tận tình, sướng mờ mắt.

Lúc đấy mình chỉ nhớ có câu hỏi vọng lên như vậy thôi, nhưng rồi sau khi về nhà ngẫm lại, một câu trả lời đã chợt hiện ra:“Mình đưa nhau về nhà với chính mình rồi tiếp tục đi chơi quanh quanh.”
Ngẫm lại thấy cũng đúng. Đấy vừa là ước mơ vừa là việc của đời mình lúc này. 
Một trong những cách làm việc đó là viết. Để mình sẽ kể cho bạn một vài khoảnh khắc đáng nhớ khi mình được về nhà với chính mình và chơi quanh đây.

Sự Yên Lặng Ngọt Ngào

buổi sáng có nhiều góc rất đẹp

Sáng thứ 7,
Tia nắng mặt trời hé vào mắt đánh thức mình dậy. Phía xa có tiếng mọi người ở sảnh đường. Ngay đây có tiếng lặng yên ở bên trong.
Đột nhiên sự yên lặng ngọt ngào ấy trào lên trong lòng, làm mình không thốt được nên lời, cứ nằm đấy mà lắng nghe.
Nó không phải sự lo lắng vì không lo được những việc muốn lo, không phải sự khó chịu vì mất thời gian để làm việc khác. 
Cũng không phải sự thỏa mãn khi bao nhiêu công sức chuẩn bị đã thành hình thành tướng hay lòng kiểu hãnh vì đã có một chương trình thành công hoành tráng. Cũng không phải niềm vui hân hoan khi được làm điều trong lòng mách bảo, không phải sự ngỡ ngàng khi thấy một ước mơ đã trở thành hiện thực sớm hơn mình tưởng, không phải cảm động khi nhìn thấy vẻ đẹp của tình người (và cơ thể người nữa). 
Tất cả những trải nghiệm đấy đều đẹp, đều làm mình trọn vẹn hơn. 

Nhưng điều nhớ nhất là những giây phút “Đây là Đây” (“This is it”) thế này. Đây là Đây. Giờ là Đủ.
Cảm thấy được một sự hiện diện thật lớn, thật đẹp của một thứ không gọi được tên. Cảm thấy như mình đang nằm trong một cái bồn tắm vô tận, với tình yêu phủ đầy lên thời gian và không gian. Cảm giác được yêu, được có lòng này để mà yêu. Được quan tâm, được có cái tâm để mà quan tâm.

Sự yên lặng có thể chứa được muôn vàn những sắc âm này là điều có lẽ mình luôn hướng về mà lâu lâu mới được chạm vào.
Đôi khi thấy những giây phút này, mình rớt nước mắt vì quá đẹp và quá biết ơn. Cái cảm giác thân thuộc đấy như một nụ cười, một ánh mắt chào đón đứa con lưu lạc xa xứ được trở về nhà.
Mình giật mình hỏi “Đợi từ bao giờ đấy?” Tiếng lặng thinh.Không phải là không có câu trả lời. Sự yên lặng là câu trả lời. Luôn đợi.

Dù bạn có quên điều ấy, điều ấy không bao giờ quên bạn.
Trên đời có một thứ duy nhất yêu thương vô điều kiện, đó là thứ không diễn tả được. Có người gọi là Chúa, Ông Trời, Tình Yêu, Vũ Trụ. Mình tạm gọi là Sự Sống, hay còn gọi là Điều-Mà-Ai-Cũng-Biết-Nhưng-Giả-Vờ-Quên.
Mình không biết bạn như thế nào, chứ mỗi khi mình sực nhớ ra điều đấy mình vui mất mấy ngày. 😅
Lúc đấy, mình không lo chết đói, không sợ người khác đánh giá hay từ chối, không ham muốn chứng tỏ bản thân vì đã làm được một việc lớn, cũng chẳng khao khát khám phá phát triển hay thậm chí là sống cống hiến cho nó có ý nghĩa. Lúc đấy cứ sống là vui lắm rồi.

Được mấy hôm sau mèo loại hoàn mèo, ngựa quen đường cũ, lại lo lắng vớ vẩn rồi thèm thuồng đủ thứ (ví dụ như bỏng ngô). Theo hội tâm linh chẩn đoạn thì sẽ gọi là tỉnh được một tí rồi lại gà gật ngủ tiếp. 
Nhưng mà không sao. Cứ ngủ cho nó sướng, tội gì. Ngủ đẫy giấc tự khắc sẽ tỉnh. Nếu mà mình ngủ gật quá, đời sẽ có có chuông báo thức gọi dậy. Còn ngủ nữa thì sẽ người đến đánh thức mình (đôi khi bằng cách vả vào mặt 😅)
Có quên thì sực nhớ mới sướng, chứ cứ khăng khăng căng mắt ra không cho mình ngủ thì mệt quá. Mình chịu, không chơi trò chạy đua vũ trang tâm linh đấy đâu. Toàn thua. 😥

Bịt mắt bắt  mình 

Nhảy bịt mắt tối thứ 7

Một trải nghiệm đáng nhớ cho nhiều người, đặc biệt là người mới là buổi tối thứ bảy khi mọi người bịt mắt để nhảy chung.

Bạn tưởng tượng mình đang nhắm mắt đi loạng quạng chậm rãi cùng với nhiều người khác như vậy thì mình sẽ cảm thấy thế nào. Người thấy sợ, người thấy hào hứng, người thấy tò mò, người chả mặn mà lắm.

Mình đã tham gia nhiều buổi như vậy ở nước ngoài và thường rất thích. Đợt này mình bò vào giữa, để sóng người đẩy mình đi, lúc đầu cũng rối rắm nhưng rồi một lúc hơi mệt rồi mình ngồi yên lại, không bò đi nữa. Lúc đấy thích lắm. Sau rồi mới nhận ra “Ồ. Đây là cảm giác của sự lặng yên giữa muôn hình vạn trạng, tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến”.

Nó như kiểu đang bật nhạc ồn ào thì tự dưng yên ắng lại, nhưng không phải là tắt nhạc mà là mình không nghe thấy gì nữa. Vì mình đang nghe ở một tầng sâu hơn, tĩnh mịch hơn. 

Cảm giác này chắc có thể gọi là viên mãn, Đây là Đây, Thế là Đủ.
Lần đầu tiên mình có cảm giác như vậy là khi đi một khóa thiền mùa đông. Nó sướng lắm, kiểu có thể ngồi đấy bao lâu cũng được. Nhớ lúc đấy có một suy nghĩ khởi lên “Ôi, sướng thế này sẽ chỉ được mấy giây phút thôi xong rồi lại hết”. Thế là nó hết thật. Đang cao trào thì hết phim. 😄

Mình đã từng đi tìm cảm giác đấy một thời gian. Càng sướng thì càng khó buông, càng muốn đi tìm. Dần dần mới biết để không níu kéo những khoảnh khắc đấy, biết rằng sẽ luôn có những lúc như thế này nữa. Không sợ hết hay sợ thiếu những giây phút ngọt ngào như vậy khi mình cho phép lòng được mở ra, để chạm và được chạm vào sự trọn vẹn của Sự Sống.
Điều đó luôn ở đây, dù mình có ý thức được không. Sẽ có lên có xuống, có buồn có vui, có kết nối và có tách rời.

Sau này mình nhận ra: nếu những khoảnh khắc đấy thực sự là cảm giác “trở về nhà với chính mình” như mấy cuốn sách tâm linh hay các thầy chùa hay dạy, thì tất cả những việc khác mình làm đều là đi chơi.

True Life With God » Turtle Shells
Giống hình ảnh con rùa, đội nhà đi theo mình, lúc nào sợ có thể chui vào, lúc nào tự tin hơn lại bò ra đi chơi tiếp. (ảnh minh họa, từ đây)

Có người đi chơi xa quá quên nhà, có người ở ru rú ở nhà lại quên đi chơi.

Thử hình dung là ở một khía cạnh nào đó, bạn không thể mắc sai lầm, không thể thất bại, không thể không có ý nghĩa, không thể lãng phí cuộc đời.
Nếu cuộc đời không phải là mê cung với các ngõ cụt và rất nhiều cạm bẫy, nếu bạn sẽ không bao giờ “lạc lối” thì sao?
Thay vào đó, nếu cuộc đời giống như một con đường dài với khúc quanh co, có lúc lên voi xuống chó, lúc dẫn mình đi sâu vào thế giới bên trong lúc đưa mình ra nơi xa xăm bên ngoài, nhưng luôn chỉ có một lối đi, luôn chỉ có một bước tiếp theo thì sao?
Nếu mình luôn tự đi, không cần ai nhắc, cũng chẳng cần lí do thì sao?

Mình cảm thấy bóc được thêm một lớp khỏi tấm màng để nhìn rõ hơn về cảm giác tự do. Tự do không chỉ là muốn làm gì cũng được. Tự do còn là thế nào mình cũng đón nhận được.

Người ta nhảy hơi mạnh bạo, mình có thể đón được. Người ta hơi nhẹ nhàng rụt rè quá, mình cũng có cách để thấy kết nối hơn. Người ta trượt xuống giữa chừng, mình có thể đứng hoặc trượt xuống cùng.

Mình có thể tự do để tham gia chuyện đời hơn. Từ chuyện đôi lứa, sự nghiệp, nhà cửa, tiền bạc, sứ mạng, tâm linh, mình muốn dấn thân vào những cuộc chơi lớn của đời như vậy và qua đó biết mình, biết mọi điều xung quanh hơn. 
Viết được ra như vậy thôi mà vẫn thấy điều này ghê lắm. Đã muốn nhập vai thì phải diễn sâu. Đã diễn sâu thì sẽ có những điều tưởng chừng ngớ ngẩn hay sai lầm.
Giống như việc nhảy chạm ngẫu hứng không thể sai không có nghĩa không có những chuyển động trông mượt hơn, cảm giác phê hơn hay đỡ đau tay đau chân hơn. Đời nhiều nghịch lý mà.

Nhắc đến chuyện này mới nhớ, tối hôm đấy sau khi có màn bịt mắt nhảy, mình nói chuyện với Phúc ở dưới bếp. Phúc có kể về trải nghiệm bịt mắt của mình: “Có những lúc mình thấy run lắm, không dám bước tiếp vì con đường tăm tối phía trước. Sợ đập đầu vào cột hay ra khỏi sàn. Nhưng mình lại nhớ tới việc có những thiên thần bảo vệ, và nhớ rằng mình có tay có chân có thể rà soát được xung quanh. Nên mình tiếp tục đi.”

Câu hỏi cho chúng ta tự ngẫm đây:
Nếu biết rằng bạn không bao giờ lạc và luôn có thể về nhà thì bạn có đi chơi không?
Nếu biết rằng bạn luôn có thể nhảy mà không sợ sai, không sợ ngốc, không sợ mọi người cười thì bạn có nhảy không?

Câu trả lời của một vài người…nhảy thôi.

Lý trí, cãi vã trong đầu và chủ nghĩa cơ hội

Có một chị chia sẻ sau workshop khám phá Giọng của Phổi một câu mình rất nhớ: “Khi cơ thể mình vui nó sẽ tự hát.” 
Đúng rồi. Và nó sẽ tự nhảy, tự nghỉ.
Là người thích suy ngẫm, đã từng theo học Tin Học & Triết Học và không quá ngốc về mặt logic, mình đã từng là người luôn phải tìm lí do.
Càng sau này mình càng nhận ra cái mình gọi là lí trí toàn là mấy tiếng cãi vã văng vẳng trong đầu. Trong đầu mình luôn có một giàn hợp xướng với các giọng ca khác nhau (ai xem phim hoạt hình Inside Out sẽ rõ). Đi chạm và nhảy nhiều, mình sẽ dần dần nhận ra là điều thực sự đưa mình đi, mình không bao giờ gọi tên được.

Đợt vừa rồi đọc được một câu thấy rất thấm thía trong cuốn Supercoach của bác Michael Neill cũng là một người có tính suy nghĩ quá nhiều:

“Số lí do để mình cần để làm một điều gì tỉ lệ nghịch với mức độ mình thực sự muốn làm nó”.

(“The number of reasons you have to do something is inversely proportional to how much you actually want to do it.”)

Mình càng phải bịa ra nhiều lí do để làm một việc gì đấy thì càng chứng tỏ mình không muốn làm việc đấy.
Điều ngược lại cũng đúng: đã muốn làm thì không phải hỏi tại sao. Ai hỏi, cứ đổ tại bạn “duyên”. 😅

Sướng thì nằm như mèo thôi. 😀 Trông giống Catwoman phết.

Hầu hết cái mình gọi là lí do thực ra chỉ là cớ.
Sống cho chính mình có thể không cần phải nhiều lí do, nhưng để có thể vui chơi hòa hợp với người khác thì phải biết cách kiếm cớ. Nói nôm na ra, cớ là một “mẩu chuyện ngắn” để lý trí (của người khác hay của mình) có thể vin vào cho đỡ sợ khi cái hứng đã muốn kéo mình đi.

Ví dụ 1: đi hội hè này, với nhiều người tập nhảy chỉ là cái cớ. Cái nhiều người muốn thật sự là ba ngày xa cách hẳn khỏi thành phố, cho đầu óc nhẹ bẫng đi. Nhưng mà chỉ đi chơi không thôi như vậy thì phí quá, thôi phải tìm cái cớ là “đi học nhảy”.

Ví dụ 2: Có người hỏi mình tổ chức cái hội hè này để làm gì? Mình có thể giải thích một đống lí do, kiểu “lần đầu tiên xuống An Lạc Trang năm ngoái mình đã có ý định đưa một đống người xuống đây, tạo ra cho họ một trải nghiệm đẹp như điều mình đã từng có.” Mình cũng phải nói như vậy cho cái phần lí trí của mình thấy xuôi tai. Lí do thực sự là thấy có đủ cớ: có hứng sáng tạo, có người giúp xuất hiện, có máu nhảy vào cơ hội, thiên thời địa lợi nhân hòa thì làm thôi. Chủ nghĩa cơ hội mà. 😄

Ví dụ 3: Mỗi người sau khi tham gia về cũng bắt đầu nhìn thấy những chuyển biến bên trong và ngoài cuộc sống. Việc mình đứng ra tổ chức cho mọi người đi trại hè cũng chỉ là cớ cho những chuyện đấy xảy ra. 😋
Bản thân mình sau khi tổ chức nhìn thấy ra bao nhiêu con đường mở ra cho chính mình về chuyện tổ chức, xây dựng cộng đồng hay dạy Contact Improv. Bạn biết suy nghĩ đầu tiên của mình là gì không? “Bó tay, biết thế làm từ trước”. Nhưng mà biết trước thì đã giàu 🤣 Nói đùa vậy thôi chứ thực ra trước đây không làm được đâu, bây giờ mới đủ duyên.

Áp dụng vào bộ môn chạm ngẫu hứng này: trong lúc này, bạn muốn nhảy với ai, nhảy thế nào, thậm chí có muốn đi hội hè không, tất cả những điều đấy đều rất khó giải thích bằng lời.

Nôm na là “thích thì nhích”, nhưng không đơn giản chỉ là mang tính chất bộc phát ham vui nhất thời không lo đến lợi ích sau này. Cái cảm giác thích của mình sẽ dần dần được tinh lọc theo thời gian, để cái gì mình thực sự thích thì cũng thực sự tốt cho tất cả. Đây thường là một quá trình dài, yêu cầu mình chậm lại để lắng nghe xem cái gì đúng, tốt hay thích. Không thể kì vọng ngày một ngày hai là thạo ngay được khả năng lắng nghe này, nhưng luôn có hi vọng là khả năng vốn có của chính mình rất nhiều.
Trong lúc chưa thạo thì mình vẫn phải kiếm cớ để nhảy. Chỉ cần nhớ là cớ chỉ là cớ, không hơn không kém.

Một trong những tác dụng phụ rất rất hay từ ngày thực hành Chạm Ngẫu Hứng (và các hình thức ngẫu hững khác) là học được cách đưa ra quyết định tốt. Đôi lúc cũng trăn trở mất thời gian tí, nhưng nói chung là nhạy bén hơn rất nhiều.

Có người gọi cái trực giác là một dạng năng lực tâm linh. Mình thì thấy kiểu trực giác này có nhiều cơ sở khoa học hơn. Mình kiểm chứng nhiều lần, thấy đúng nhiều hơn sai (đúng nghĩa là bên trong thấy thật sung sướng sau khi đưa quyết định) mình mới dám đi theo sự mách bảo không lời nhiều hơn. Chứ cứ hứng lên mà làm vô tội vạ, không học từ trải nghiệm của mình, càng làm càng thấy khổ thì ngỏm.

Mấy người hay lãng mạn hóa chuyện đi theo tiếng gọi từ bên trong như kiểu định mệnh tìm được ý trung nhân, từ bỏ công việc, chuyển sang thành phố mới v.v. Không có gì sai, nhưng tại sao phải đợi đến lúc có những quyết định then chốt, cần nghe mới giỏng tai lên nghe? Nếu giọng nói không lời đấy thực sự tốt thì tội gì không nghe nhiều hơn. 😀

Muốn lắng nghe được tốt thì phải tập lắng nghe hàng ngày (từ chuyên môn là “chánh niệm” nhưng mà nghe hơi xa xôi). Mình luôn có thể tiếp tục rèn trực giác. Trong tin học, cái này gọi là Machine Learning, vứt dữ liệu cho máy tự học & đúc kết kinh nghiệm và phán đoán. Bên ngoài thì gọi là Trường Đời dạy cho mình Khôn ra 😄.

Nói đến đây phải nói đến một ý quan trọng mà nhiều người hiểu nhầm. Không có lí do tức là không có suy nghĩ gì.
Ai bảo suy nghĩ không phải là một phần của Sự Sống?
Là người kiếm cơm bằng việc động não chính rồi mới động người (và hi vọng là đều bắt đầu từ động lòng), mình thấy suy nghĩ quá quan trọng luôn. Không có suy nghĩ thì lấy đâu ra bài viết này?
Cái quan trọng là mình để ý xem suy nghĩ của mình đang đưa mình tới đâu. Suy nghĩ đến rồi đi như những chuyến xe bus, và mình có thể nhảy lên và nhảy xuống lúc nào mình thấy phù hợp. Khi mình có thể nhảy lên nhảy xuống làn xe bus trong đầu một cách nhẹ nhàng hơn, mình sẽ bắt đầu thấy là mình làm việc mà không cần quá nhiều lí do như trước nữa.

Sự Sống luôn tiếp tục…

Nói xa xôi hơn tí, bất kể cá nhân mình có đưa ra lí do gì không, tốt hay xấu, nên hay không nên, Sự Sống vẫn tiếp tục.
Câu hỏi là mình cho phép mình bao nhiêu để đi theo hướng của Sự Sống?
Lúc đấy là khi mình được sống đã hơn. Lúc đấy mình cũng sẽ nhận ra rõ hơn mình là một phần thiết yếu của Sự Sống.
Nhiều người cũng giống mình có cảm giác nhiều Sự Sống trong và sau thời gian hội hè. Có lẽ nó đi từ bản năng rất sâu của con người. Khi mình vận động cơ thể, nhảy múa ca hát với người khác không có chủ đích gì, mình sẻ cảm thấy Sự Sống rõ hơn. Nếu bạn để ý, lúc mình thực sự để Sự Sống dẫn dắt cũng là lúc mình vui nhất. Trẻ con chưa lớn vui một kiểu, người đã lớn rồi vui như trẻ lại một kiểu khác.

.…nhưng không phải lúc nào cũng tràn trề

ảnh vui minh họa, chú tiểu ở giữa cười vỡ mặt 🤣

Đi theo Sự Sống không phải là lúc nào cũng tăng động dửng mỡ nhé. Sự Sống hiện diện kể cả lúc mệt không muốn làm gì chỉ muốn ngủ, lúc chán không quơ quào tay chân nữa chỉ muốn lặng yên, lúc thấy nói chuyện nhiều chỉ muốn nhìn nhau với một ánh mắt trân trọng,

Trong hội hè, có người hỏi mình về ngẫu hứng là “Đôi khi mất hứng phải làm thế nào?” Bật ra từ mình là một câu hỏi “Không biết hứng đến từ đâu?” Cái sự bật ra đấy là Sự Sống làm, không phải mình làm.

Giờ mình vẫn đang đi theo câu hỏi đấy để tìm cảm hứng. Càng để ý càng thấy cảm hứng không phụ thuộc nhiều vào môi trường bên ngoài bằng độ sạch của ngôi nhà bên trong.
Ví dụ là mình viết nhiều, mỗi khi bế tắc sẽ thường đi bộ, không phải đi tìm cảm hứng mà là đi để dọn nhà. “Nhà sạch thì mát”, các bạn còn nhớ không?

Đẹp trong đẹp ngoài

Cái môn Chạm Ngấu Hứng CI này thật là dị. Trong tất cả các môn nhảy múa nghệ thuật khác thì chắc môn này xếp hạng bét về ăn mặc đẹp. Đi nhảy mà như đi làm ruộng. 

Trước và sau… cái áo đã rách tả tơi đủ để cho vào bảo tàng (thay vì làm giẻ lau nhà). 

Quần dài áo có vai, trai gái thường như nhau tuốt. Thế nhưng cái vẻ đẹp chân chất đó đã chạm đến lòng mình.
Dù không phải là dân múa, mình cũng đã đi xem biểu diễn nhiều môn từ breakdance cho đến ballet, salsa hay đương đại v.v.. Rất nhiều vở biểu diễn làm mình thốt lên “đẹp quá”. Môn CI này là môn đầu tiên mình ngắm mọi người nhảy mà thốt lên “Hay thế, mình cũng muốn thử!”

Một phần vì CI trông có vẻ dễ (cũng đúng so với rất nhiều bộ môn khác).
Hai là nó dành cho những người thích tham gia nhiều hơn hưởng thụ. Cốt lõi của nó là ngẫu hứng thay vì biểu diễn, và thường là khi mình nhìn một cặp nhảy với nhau họ chẳng còn hơi đâu để để ý đến mình. Có một điều gì đó trong sự vô tư và thực tại đấy làm cho mình thích ngắm họ.

Mặc dù về mặt hình thức thì chẳng có gì quá hoa mỹ, nhưng những chuyển động rất đơn giản lại thường thấy rất cuốn hút.Nó luôn có điều gì đấy rất sống động (vì mỗi một khoảnh khắc lại dẫn tới khoảnh khắc sau, không dự đoán được), gần gũi (không phải gần nữa mà là chạm) và thật (vì ngẫu hứng thì không biết giả vờ thế nào).

Vì thế nên việc ngắm mọi người nhảy rất sướng mắt và làm mình ngứa nghề. Nhìn từng người nhảy mà mình có cảm giác mình biết rõ họ hơn.
Mình thấy đẹp vì không chỉ về mặt kĩ thuật hay động tác mà chủ yếu vì sự hiện diện thật của con người, với về tính cách và phẩm chất riêng của họ. 
Mình nhìn được vẻ đẹp vốn sẵn của họ đươc gợi ra khi họ không cố phải như thế này như thế nọ theo một hình tướng nhất định nữa. Người thật việc thật, dù không hoành tráng nhưng luôn có sự tươi mới. Nó đẹp như một bông hoa trên cành thay vì một bình hoa nghệ thuật. 

Nói chung tùy gu từng người. Trước đây mình thường thích khám phá vẻ đẹp sẵn có hơn là tự tạo ra một cái gì đấy. Giờ mình đang thử thích cả hai. 


Là người đã thực hành CI một chút, mình sau này để ý được rằng đôi khi có những đoạn nhảy trông ngoài chả có gì nhưng bên trong lại có rất rất nhiều sự thân mật ngọt ngào chỉ qua từng cử chỉ nhỏ (cái này dễ làm nổi cơn ghen).
Ngược lại, cũng có những đoạn nhảy kĩ thuật rất hoành tráng bay lượn ầm ầm nhưng cảm giác cứ thấy thiếu cá tính, thiếu hồn kiểu gì.
Kết luận là phải có cả hai.
Chỉ có hồn mà không có xác, ý tưởng mà không có hành động, khái niệm mà không có động tác, có kết nối mà không có kĩ thuật thì sẽ cảm thấy vô định hình, chưa kịp ngắm đã trôi dạt mất tiêu.
Chỉ có xác mà mất đi phần hồn, hành động mà quên đi cảm hứng, chuyển động mà không có sự sống thì cũng sẽ thấy nhàm rất nhanh.

Nói đến đây cũng muốn chia sẻ một trong những điều mình rất rất ưng về hội Chạm Ngẫu Hứng nhà mình. So với nhiều bên nước ngoài, hội nhà mình có vẻ sự chú trọng về mặt hình thức & ăn mặc. Có thể là do nó được bắt đầu du nhập qua hội chị em phụ nữ với độ quan tâm đến hình ảnh cao hơn chăng? Có khi nào hội lần sau chúng ta sẽ tổ chức cuộc thi thời trang CNH? 😆

Kết: bình thường hóa

Hôm tối thứ năm tổ chức workshop trước ngày đi, có một bài tập ngẫu hứng nhóm ngắn.
Mọi người đứng sang hai bên, rồi một người xung phong vào làm một động tác gì đấy lặp đi lặp lại. Xong rồi làm một lúc có thêm một người khác vào làm một cái gì đấy khác tương tác. Rồi từ từ cứ thế mà vào tiếp.

Có một người làm chuyện điên điên thì thấy nó điên, người khác nhảy vào thì thấy đỡ điên hơn, nhiều người vào nữa thì thấy nó cũng thường.

Có thể áp dụng điều này vào trại hè. Khái niệm “Trại hè cho người lớn nhảy múa” là một điều có vẻ không tưởng cho người bình thường ở nhà mình, thậm chí kể cả dân nghệ sĩ.
Có khi nào bạn dần dần nhìn ra là chuyện nhảy múa vô cớ mới là bình thường, còn nhiều chuyện trong cuộc sống đi làm mới gọi là không bình thường theo kiểu đi ngược với nguyện vọng chính đáng của bản thân? Lúc đấy bạn sẽ thấy được mở ra một thế giới Mới và Thân Quen (“a new and ancient story” bởi tác giả Charles Eisenstein).

Mình chỉ đợi mọi người đến một ngày cười vào mặt mình “THƯỜNG THÔI”. Cho đến khi đấy, mình sẽ vẫn tiếp tục làm chuyện bất thường. 😆

Đợi một ngày được xem cho lá bài Tarot “thường thôi” 😆

Tái bút: Đợi chuyến đò sau

Sau hội hè, mình có kể với anh Tùng là đợt này có nhiều người không đi được vì đã quá đông, mình cũng thấy hơi tiếc cho họ. Anh bảo “Có những lúc anh quan sát bản thân thấy mình cũng vướng vào cái ham muốn được giúp người khác. Nó cũng là một ham muốn. Nhưng mà không vội, luôn có chuyến đò sau. Không có đò của mình thì sẽ có đò của người khác.”

Mình mới ngộ ra là mình muốn giúp người khác, nhưng khi cả mình và người ta cùng chưa sẵn sàng, về tinh thần, về khả năng tổ chức, về tài chính v.v. thì thôi (càng lớn càng thấy tiền cũng chỉ là cái cớ. Bây giờ bảo bạn bỏ 3tr được gặp riêng bữa tối với một thần tượng bạn đã theo bấy lâu nay bạn có đi vay tiền để đi không?)
Không có chuyến đò này, thì sẽ có chuyến đò sau khi cả hai bên sẵn sàng.
Chúc bạn và mình cùng “không vội, và vẫn xí lấy cơ hội“.

Ai quan tâm đến những chuyến đò sau thì theo dõi trên Fb page Vietnam Contact Improv nhé.  Hẹn bạn đi về với chính mình rồi đi chơi loanh quanh.




Ăn gian đoạn kết: ăn mừng tập 2 

Vì đây là một ngày vui, để mình kể nốt chuyện Siddhartha đã mở đầu bài viết này.
Khi bạn Siddhartha đi từ rừng quay lại thị trấn, bạn lần đầu nhìn thấy chị Kamala, một chị kiều nữ xinh đẹp lung linh được rước kiệu qua đường. Bạn Siddhartha này thấy chị đẹp quá, đứng ra giữa đường đòi gặp. 
Chị này thấy bạn này đầu tóc bù xù ăn mặc rách rưới đuổi đi, nhưng bạn ấy cứng đầu vẫn đứng đấy nên chị bèn hỏi “Cậu kia, rách rưới hôi hám như vậy làm được gì?”
Siddhartha nghĩ một xíu đáp lại: “Tôi có thể nghĩ, tôi có thể đợi, tôi có thể nhịn”. (“I can think, I can wait, I can fast”)
Chị Kamala này ngạc nhiên vì câu trả lời có vẻ không liên quan lắm, nhưng cảm thấy một điều gì đấy đặc biệt từ anh chàng này nên cho người hầu đưa đi cắt tóc gội rửa và khi xong thì thấy bạn này cũng khá Bảnh.

Vào tình huống đấy, trước đây mình cũng có thể nói một câu sâu sắc hay ho như vậy. Giờ mình sẽ vẫn nói thế nhưng sau đấy sẽ bắt đầu nhảy múa.
“I can think, I can wait, I can fast”. I CAN ALSO DANCE! HALLELUJAH!!!

Bạn tự rút ra bài học rồi bảo lại mình nhé, mình tiếp tục múa người, múa lưỡi, múa bàn phím đây. 

sướng lè lưỡi…

The red plastic mess tin

This post was another essay that I wrote for college app but didn’t use in the end. It brought me back lots of childhood memories and emotional attachments. It’s just not suitable for my application, but I liked it nonetheless.
Mình có dịch ra bản tiếng Việt ở dưới.

_______________________________

For years, the street vendors selling all kinds of food on Dai La Street knew me as “the boy with the red plastic mess tin”.

Every morning, my grandmom would ask: “What is my grandson craving for today?” By buying her breakfast, I would always get a share of it as a reward. Yet, mom wouldn’t be very happy if I shared with grandmom. She said, rather contemptuously, “What’s so special about eating out? So expensive for so little. Eat at home, nutritious, delicious and cheap.” She thought that not eating home cooked food would spoil me. More importantly, I knew how little grandmom ate. She had to eat more.

Thus, the fight between me and my grandmom began. Whoever ate a larger share would lose.

“Whatever up to you grandmom. It’s your breakfast!” I replied in the most indifferent voice I could act, as if buying for her was just my duty.

She insisted for my preference, so I suggested phở – the traditional Vietnamese soup noodle – with chicken intestines. It was a bizarre combination to many people, but I knew for sure she loved it. The best part was I couldn’t eat intestines, so she would have to finish all. One-zero for me.

Grandmom’s ways to counter me were brilliant. From then on, she ordered me to buy beef phở, knowing well that it was my greatest temptation ever. She asked me to eat first when the plastic mess tin was still so hot that it almost burnt my fingers. I resolved to eat just a bit, but ended up finishing almost everything.

Thus, the next time, I made her eat first by deliberately going somewhere else and only coming back after a long time. To my disappointment, she said when I returned: “They gave us so much today that I can’t finish.” I begged: “You can, grandmom. You eat more, please!”, but she was even more stubborn. The whole mess tin of phở, laden with untouched slices of beef and sometimes an added omelet – the most costly and nutritious parts, was then for me. Half way through my eating, she asked “Where have you gone for so long? It has gotten cold”. I stammered, sheepishly: “Grandmom, please just eat. No need to wait for me ”.

Better yet, sometimes she would grimace in struggle to swallow, or even spit out right after touching the soup. “It tastes so horrible today”, she would say. I was sure it tasted just as good, if not better. Plus, who would still buy phở four times a week with such an intense dislike? To alleviate the guilt, I brought the mess tin downstairs to eat with the rice and vegetables that mom cooked. I would eat until my stomach bloated to show mom “You see, I can still eat your food!”

However, after seeing grandmom’s ebbing health, I was determined to win. I reused her trick, playing on our thriftiness: “Grandmom, I already ate so full with mom. If you throw away, I will give it to our dog”. Grandmom finished all. She still could. I was encouraged. I could win the fight. I could win her back.

“Grandson, what are you craving for today?” She still asked me in her tender, fading voice. I forced her, frantically: “Phở, won’t you? Phở with chicken intestines. You have always loved it!” She didn’t have to pretend to hate it anymore. She could really have only a few spoonfuls of what previously was her favorite.

I lost, completely.

Whenever I return home, I buy chicken intestines phở, still with that mess tin, and put on her tomb. “Grandmom, you eat first. It’s still hot”. And while she’s eating, I whisper to her “Grandmom, we had a great fight, didn’t we?”

p/s: My mom later told me that pho with chicken intestines was the cheapest – my grandmom wanted it so that she could give me the most.

________________________________________

Các cô các bác bán quà sáng ở con phố Đại La kiểu gì cũng biết đến thằng bé với cái cặp lồng đỏ.

Cứ mỗi sớm, bà tôi lại hỏi “Hôm nay cháu bà thèm ăn gì?” Tôi biết là mua đồ ăn sáng cho bà kiểu gì tôi cũng được ăn một phần. Nhưng mà mẹ không thích tôi ăn chung với bà. Mẹ bảo “Ăn ở ngoài có gì ngon đâu, lại đắt nữa. Ăn ở nhà, ngon, bổ rẻ”. Thực ra mẹ không muốn tôi được chiều, nghĩ rằng ăn ở ngoài nhiều sẽ làm tôi hư. Hơn thế nữa, tôi biết bà nội tôi chả ăn được mấy. Bà tôi phải ăn nhiều nữa lên!

Và thế là bà tôi và tôi phải luôn đấu tranh: ai ăn nhiều hơn người đó sẽ thua.

“Ăn cái gì cũng được bà ơi. Quà sáng của bà mà.” Tôi giả vờ hục hặc như thế nhiều đến nỗi đôi khi tôi hục hặc thật, như thể việc đi mua đồ ăn sáng chỉ là nghĩa vụ của tôi thôi ấy.

Bà tôi vẫn gặng hỏi nên tôi đành bảo bà mua phở với lòng gà. Lạ lắm phải không? Nhiều người thấy lạ nhưng tôi chắc chắn  bà tôi rất thích. Phần thích nhất là tôi không ăn được lòng mề nên bà tôi phải ăn hết. 1-0 cho cháu.

Tôi không vui mừng được lâu, vì bà tôi phản công giỏi quá. Từ hôm đấy trở đi, bà không hỏi mà bắt tôi mua phở bò tái lăn, thừa biết là tôi thèm món đấy nhất. Tôi từng nghĩ  thực sự thì ai chả thèm. Bà tôi bảo tôi ăn trước đi cho nó nóng, nóng đến mức mà cái cặp lồng nhựa còn làm bỏng tay tôi. Ban đầu tôi quyết tâm quyết tâm ăn mấy muôi thôi, nhưng mà cám dỗ quá tôi vét gần sạch cả cặp lồng.

Tôi phải trả đũa. Hôm sau, tôi bắt bà tôi ăn trước bằng cách giả vờ đi chỗ khác và nửa tiếng sau mới quay lại. Một mũi tên bắn chết hai con nhạn luôn: không nhìn thấy tôi sẽ không thèm nữa. Bà tôi cao tay hơn. Bà bảo khi thấy tôi quay lại “Hôm nay người ta cho nhiều quá, bà không ăn hết”. “Bà ăn được hết mà bà ơi, bà cứ ăn nữa đi!” . Tôi khăng khăng nhưng bà nội còn bướng hơn thằng cháu. Thế là cả một cặp lồng phở, toàn thịt chưa sờ vào, thỉnh thoảng còn thêm quả trứng –cái phần bổ nhất – là của tôi. Đang ăn dở, bà tôi vỗ vai bảo “Nãy giờ cháu đi đâu lâu thế, nguội hết cả rồi”. Tôi lí nhí “Bà ơi, bà cứ ăn đi mà. Đừng đợi cháu làm gì”.

Oái oăm hơn nữa, thỉnh thoảng bà tôi vừa ăn được một thìa còn nhăn mặt, cố nuốt và thậm chí còn nhổ ra. “Hôm nay người ta nấu dở quá’’. Tôi đảm bảo phở ăn vẫn ngon như mọi ngày (người ta bán hàng mấy chục năm nay làm sao mà khác được?). Chưa kể là nếu phở không ngon như thế thì ai còn khăng khăng bắt tôi mua một tuần mấy lần nữa? Tội lỗi quá, nhưng mà bỏ phí phải tội chết. Mà ăn no thế này bụng đâu mà ăn cơm, mẹ tôi lại mắng. Thế là tôi mang cả cặp lồng xuống nhà ăn với cơm rau mẹ tôi nấu, ăn đến khi no vỡ cả bụng. “Mẹ thấy chưa, con ăn của bà nhưng vẫn ăn được cơm của mẹ nữa!”

Tôi cứ thua thế như vậy suốt cho đến khi bà tôi bắt đầu hơi ốm. Tôi phải thắng. Tôi dùng lại kế cũ của bà, lợi dụng tính tiết kiệm của nhà tôi. “Bà ơi, cháu ăn cơm với mẹ cháu no lắm rồi. Bà không ăn là cháu đổ đi cho chó luôn đấy”. Bà tôi ăn hết cặp lồng phở. Tôi vui lắm. Tôi có cửa thắng trò này rồi. Tôi có thể thắng bệnh của bà rồi.

“Hôm nay cháu bà thèm ăn gì?” Bà nội vẫn hỏi thằng cháu đi xa về với giọng ân cần đấy, nhưng giọng bà yếu đi nhiều rồi. “Phở bà nhé! Phở lòng gà. Bà thích ăn cái đấy nhất mà”. Bà tôi không phải giả bộ là bà không thèm ăn nữa rồi. Thực sự bà chỉ ăn được có vài thìa. Tôi cũng chẳng muốn ăn phần còn lại nữa.

Tôi thua.

Mỗi khi về nhà, tôi lại mua phở lòng gà trong cái cặp lồng đỏ cũ đấy và đặt lên mộ bà nội. “Bà ăn trước đi bà không nguội”. Bà đang ăn dở, tôi nói thầm “Bà cháu mình vẫn chơi trò này ác nhỉ?”

p/s: sau này mẹ bảo tôi mới biết: phở lòng gà rẻ nhất, mua về chia cho cháu được nhiều nhất.

The black butterfly

 

index

I initially wrote this for my US application essay, but a few days before the deadline I wrote another piece. Don’t get me wrong: I still like it a lot, but it doesn’t seem to be the right personal statement for me. It is more like a glimpse of my life.

A black butterfly flitted across the rays through my window slits, as if it was playing these twinkling frets of light. Many people believed it was a bad omen, but grandma told us something different: “It’s him!”

I never believed in superstition, but how else could anyone explain the presence of that black butterfly the same day every year since I could recall? It had been twelve years. Everything in this house had a fragment of memory of him: The fish pond with boulders of strange, algae-covered shapes, the old wooden toolbox full of oil smell, the modest plant at the corner of the lush garden. Yet, the only tangible thing that I could barely identify myself with was a stained photo on the altar that I stared at often. A lanky face with slightly disheveled hair, wide forehead and somewhat aggressive eyes. It stuck in my mind. How did I, this fifteen years old son, in any way, resemble him?

“The more you grow up, the more you look like your dad” said my neighboring barber. Having my hair cut had always been a chance to learn more about some astonishing facts. If our appearances were not the same, then at least some personality traits could be? “He was stubborn, hot-tempered and carefree. Loved dismantling things and putting them back. Loved speed or anything risky. Too naively nice all the time”.  My little hope shattered. I thought of my brother, of the oily toolbox and of the hours he spent upgrading his motorbike, undoubtedly oblivious to mom’s frustrated scolding. That sounded more like him. I was fumbling in my pocket searching for the bills when the barber stopped me. “No no, it’s free. He was almost like my brother.” At least I was sure that my dad was a great friend.

“Finish all these vegetarian dishes. Your dad would never touch them. He would bang the entire tray if he didn’t like the meal,” said my mother. “You’d better be thankful you never saw it” added my brother, who, according to mom, inherited most of my dad’s traits. I was puzzled: it didn’t fit in what I thought I knew about him from that inanimate photo on the altar. “You know he hated vegetarian food; why did you cook so much?” I asked mom.”Because in our family, we never want anyone to have too little. By the way, you finished all didn’t you? You are really his proud successors. All three have equally huge appetite” She sighed, rather quizzically. I could sense in that ambivalence a tinge of nostalgia, but perhaps a note of genuine pride in seeing her two sons eat like giants. I wanted to cheer her up by joking “Mom, if he were still here, you wouldn’t have to worry about your weight. You would be too busy serving for us!” I didn’t, though.

Without knowing the whole picture, I fill the unfound pieces of this jigsaw called “My Dad” with my own imagination. A brief recollection from an old friend, an outdated cassette tape with 1990s songs or just a dusty photo, every seemingly trivial discovery gives me a little, tingling joy – the joy of knowing a bit more about an unfamiliar person that I’m supposed to be similar to, of wondering about the vast differences, and of realizing that I’m simultaneously putting together the jigsaw portrait of My Dad’s Son with even more confidence.

On his sixteenth death anniversary, the first anniversary that I wasn’t at home, I was sure that fluttering shadow would still visit my house. I saw through the black butterfly the image of a vaguely familiar man. A voice rang in my head “I’m always home”.  For a moment, I did think that was my dad’s voice, but then I remembered it was mine. And that was when I realized the part the two jigsaw portraits have in common: a piece called “Family”.


I translated it into Vietnamese for my mom to read. She liked it (I think). Anyway, as strange as it may seem, it was quite hard to translate it into my mother tongue because the piece was originally written in English. Not sure if it’s a sign that my Vietnamese has got much worse 😦

Chú bướm đen khẽ lướt trên chùm nắng rọi qua khung cửa sổ, làm nắng lấp lánh lên như thể những phím đàn bằng ánh sáng. Nhiều người nghĩ bướm đen là vận xui, nhưng bà tôi bảo bọn tôi khác cơ. “Bố mày đấy!”

Tôi chả bao giờ tin vào mấy cái mê tín, nhưng làm sao mà từ hồi tôi còn bé tí, giờ này năm nào tôi cũng nhìn thấy chú bướm đen này? Mười hai năm rồi đấy. Mọi thứ trong nhà dường như đều còn đọng lại một chút kỉ niệm từ bố: cái bể cá với những hòn non bộ trông là lạ phủ đầy rêu phong, cái hộp gỗ đựng cờ lê mỏ lết đầy mùi dầu xe hay cái cây nhỏ góc vườn cây cảnh của ông nội tôi. Lạ thật. Thế mà điều duy nhất làm tôi cảm nhận được bố lại chỉ là tấm chân dung cũ đã hơi phai trên bàn thờ mà tôi thường ngắm nhìn. Gương mặt gầy gò, tóc hơi bù xù một tí nhưng vầng trán rất rộng. Đôi mắt nghiêm nghị đấy lắm lúc còn làm tôi sợ. Thằng bé 15 tuổi này giống bố nó kiểu gì nhỉ?

“Cháu càng lớn trông càng giống bố”.
Chú thợ cắt tóc hàng xóm thường bảo tôi thế. Việc cắt tóc ở nhà với tôi luôn là dịp biết thêm một vài ngạc nhiên nhỏ. Dù tôi với bố trông không giống nhau lắm, biết đâu tính cách lại như nhau thì sao? “Bố cháu hồi đấy bướng lắm, hơi nóng tính nhưng xuề xòa không bao giờ để bụng. Lúc nào cũng thích dỡ ra lắp vào mấy cái máy móc, đặc biệt là xe cộ. Ưa tốc độ, ưa mạo hiểm. Nghe có vẻ sành sỏi thế nhưng bố cháu lúc nào cũng quá tốt, nhiều khi tốt đến mức nhẹ dạ cả tin ấy.” Hi vọng nhỏ bé của tôi thế là đi tong: tôi nghĩ ngay đến anh trai tôi, tới cái hộp gỗ đựng cờ lê mỏ lết. Anh tôi có thể ngồi cả ngày độ xe máy đến mức mẹ tôi mắng mãi đâm ra chán. Thế mới là giống bố chứ.

Thấy tôi lục túi trả tiền, chú thợ cắt tóc bảo ngay “Không, chú không lấy tiền đâu. Bố cháu với chú như anh em mà.” Ít nhất tôi biết bố là một người bạn tốt.

“Bí ăn hết mấy món chay đi, bố không bao giờ đụng đũa vào đâu. Bố mà không thích bữa cơm là đập hết đấy”. Mẹ tôi bảo. Anh tôi chêm vào. “May cho mày là mày chưa nhìn thấy thế bao giờ đấy”. Lạ thật, tôi cứ tưởng bố tôi không hung dữ như thế cơ, nhìn ảnh không đến nỗi nào mà.
“Sao mẹ nấu nhiều đồ chay thế, đằng nào bố cũng không ăn mà?” “Tại vì nhà mình không ai được để ai đói cả con ạ, thừa còn hơn thiếu. Mà hai đứa cũng vét sạch cả mâm rồi còn gì. Chả khác gì bố”. Mẹ tôi hơi đăm chiêu. Trong tiếng thở dài đấy tôi cảm giác như mẹ đang nhớ lại chuyện cũ. Mẹ cũng có vẻ tự hào khi thấy hai thằng con ăn như voi. Tôi đùa “Mẹ ơi, bố mà còn ở đây mẹ chả phải lo chuyện giảm cân nữa rồi, tay xới cơm liên tục thì ăn kiểu gì nữa”.

Tôi tự tưởng tượng ra những mảnh ghép còn thiếu của bức xếp hình mang tên bố dù không bao giờ biết tấm ảnh gốc. Dăm ba câu chuyện mấy chú bạn cũ kể lại, cuộn băng cát sét với những bài hát tiếng tây từ những năm 90 bố tôi đi tàu biển mang về (tôi nghe bài Heal the world lần đầu tiên từ đấy) hay đơn giản chỉ là một tấm ảnh cũ, mỗi khám phá nho nhỏ như thế lại làm tôi thấy vui vui – niềm vui khi biết thêm về một người tôi chưa gặp bao giờ mà tôi đáng ra phải giống. Tôi chợt nhận ra rằng khi nghĩ về người đó và tự hỏi sao chúng tôi khác nhau vậy, tôi đang tìm ra những mảnh ghép để hoàn thiện bức tranh mang tên mình.

Ngày giỗ thứ 16 của bố là lần đầu tôi không ở nhà, nhưng chắc chắn chú bướm đen đấy vẫn đến. Cái bóng đen bé xíu ấy như đang phác lên trong đầu tôi hình bóng của một người đàn ông vừa là lạ vừa thân quen. Và rồi một giọng nói chợt vang lên “Mình luôn ở đấy mà”. Trong phút chốc, tôi tưởng đấy là bố đang nói, nhưng rồi nhớ lại đấy là mình.

À, hiểu rồi, hai tấm ảnh ấy đều có chung một điểm: một mảnh ghép mang tên gia đình.